⬅ Trước Tiếp ➡
Đối mặt với ánh mắt khác thường của những trí thức nữ khác, Lý Thanh Lê cũng không để tâm, ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra khỏi ký túc xá.
Cô đi quá nhanh, kết quả khi băng qua cửa ký túc xá trí thức nam vừa vặn đụng vào một trí thức nam vừa ra ngoài, nếu đổi thành trí thức nữ khác chắc chắn sẽ bị đụng ngã nhưng cô thì khác, cô miễn cưỡng dựa vào sức lực dồi dào của mình để đứng vững sau cú va chạm, so ra cũng là tám lạng nửa cân với người tới.
Lý Thanh Lê đứng vững thân mình rồi ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy người tới có dáng người thon dài cao ngất, gương mặt tuấn tú, đặc biệt là đôi mắt phượng đó cực kỳ xinh đẹp, người này chính là trí thức Phó Bạch trong đội sản xuất.
Phó Bạch thấy Lý Thanh Lê không sao mới buông tay, giọng nói cũng hơi lạnh lùng giống như con người, tựa như một khe suối trong veo chảy từ trên núi tuyết xuống.
“Đồng chí Lý Thanh Lê, em không sao chứ?” Lý Thanh Lê lắc đầụ
Phó Bạch gật đầu, nghiêng người đi qua bên người Lý Thanh Lê.
Lý Thanh Lê nhìn Phó Bạch gánh đòn gánh xách hai thùng nước đi về phía giếng đại đội, trong phút chốc đột nhiên cô nghĩ đến chuyện gì đó, vung chân chạy về phía anh.
Phó Bạch ra khỏi cửa ký túc xá thanh niên trí thức còn chưa đi được vài bước, bất chợt bị người dùng sức túm lại, kéo anh đi vào trong rừng trúc.
Phó Bạch không hề nổi giận mà chỉ ngạc nhiên “Đồng chí Lý Thanh Lê?”
Ngón tay trắng nõn mịn màng của Lý Thanh Lê đặt bên miệng, một đôi mắt to trong veo như nước đảo loạn, giống như con chuột nhỏ ra khỏi hang chuẩn bị trộm đồ ăn, trong cảnh giác còn mang theo một tia giảo hoạt.
Phó Bạch bị Lý Thanh Lê kéo tới phía sau đống cỏ khô mới chất đống trong rừng trúc, đống rơm đang phơi nắng dưới ánh mặt trời, mùi đất tanh đã vơi đi bảy tám phần chỉ còn lại mùi thơm thoang thoảng của rơm rạ.
Lý Thanh Lê lau mồ hôi trên trán, mặc kệ phía sau bộ váy liền màu xanh lục đã bị mồ hôi thấm ướt, sáp lại bên tai Phó Bạch thấp giọng nói “Đồng chí Phó Bạch, em nghe nói có người đục một cái hang ở bức tường bên dưới giường anh, bên trong cất rất nhiều sách cấm Anh mau về xem thử đi, bằng không ngày nào đó bị người trong huyện tới phát hiện, anh có một trăm cái miệng cũng không nói rõ được đâu ”
Trong Tình yêu ngọt ngào năm bảy mươi , nhân vật Phó Bạch này dừng hoạt động rất sớm, cũng chỉ khi nhìn thấy anh Lý Thanh Lê mới nghĩ đến điểm này, trong tiểu thuyết, Phó Bạch vì bị người trong huyện lục soát ra được tàng trữ sách cấm nên trực tiếp bị bắt đi, lại thêm thành phần gia đình anh vốn không tốt, đi vào huyện cũng không còn trở về nữa, cũng không ai biết anh đã trải qua chuyện gì.
Nhưng trong tiểu thuyết có giải thích, thật ra những quyển sách cấm này là Vương Húc Đông và bạn thuở nhỏ của anh ta là Từ Tự Cường lén lút nhét vào, còn Phó Bạch vô tội.
Sở dĩ cô nhớ đoạn tình tiết này hoàn toàn là vì trong tiểu thuyết sau khi Vương Húc Đông về thành phố nhiều lần gặp trắc trở, vốn liếng làm ăn một đi không trở về, táng gia bại sản, cuối cùng năm bốn mươi tuổi nhảy hồ tự vẫn, mà tất cả chuyện này đều là báo ứng của Phó Bạch với anh ta
Lý Thanh Lê không để ý sách cấm với không sách cấm gì cả, cô chỉ biết nếu như bây giờ sách cấm ở dưới giường của Phó Bạch thật, lại thêm nhật ký của Hoàng Quảng Linh chính là hai bằng chứng quan trọng, vậy cô cũng không còn tâm lý may mắn gì nữa, Tình yêu ngọt ngào năm bảy mươi trong mơ là thật, cô chính là cô em chồng cực phẩm vừa lười vừa béo, vừa ngu vừa xấu trong tiểu thuyết đó
Một đôi mắt đen như mực mang theo vẻ nghiên cứu rơi lên mặt Lý Thanh Lê, Lý Thanh Lê thật sự không cảm thấy bị mạo phạm, chỉ cảm thấy dường như trong mắt Phó Bạch có hơi lạnh lùng.
⬅ Trước Tiếp ➡