Nếu như nội dung nhật ký của cô ta bị công khai, không những sẽ đắc tội với các thanh niên trí thức và không ít xã viên, mà chỉ sợ cô ta còn bị chụp cho cái mũ dùng ô ngôn uế ngữ sỉ nhục danh dự đồng chí, phá hỏng sự đoàn kết của nhân dân, thêm nữa cô ta lại dám đọc sách loại hình tư liệu cấm, còn trích dẫn tên người ở trong đó để hình dung các đồng chí khác, cô ta chắc chắn sẽ bị gán cho là phe hữu, là phần tử xấu, sẽ bị bắt đi bóc lịch
Chỉ cần bây giờ Lý Thanh Lê kêu to một tiếng thì cô ta sẽ bị người ta bắt lại ngay, buổi chiều trong huyện sẽ có người tới lục soát đồ của cô ta, sau đó nhật ký sẽ bị vạch trần, cuộc đời này của cô ta sẽ đi tong, không chỉ cô ta xong mà người nhà của cô ta cũng sẽ bị liên lụy
Cho nên một khắc này, Hoàng Quảng Linh quả thật sợ hãi cực điểm Sợ đến mức răng cũng va vào nhau lập cập
Lý Thanh Lê tạm thời không có cách nào thấu hiểu tâm lý khủng hoảng cực độ của cô ta, bởi vì từ khi Hoàng Quảng Linh thừa nhận mình quả thật có một quyển nhật ký như vậy, không chỉ có cô ta sợ hãi mà đến cả cô cũng giật mình, trong nháy mắt cả người đều bất ổn.
Trời mới biết trước khi tỉnh lại vào hôm nay, cô hoàn toàn không biết Hoàng Quảng Linh có mấy thứ như quyển nhật ký này, huống chi là nội dung trong nhật ký? Cô chẳng qua chỉ bịa đặt vài câu dựa theo nội dung trong tiểu thuyết để lừa Hoàng Quảng Linh một chút, nhưng ai ngờ không lừa không biết, vừa lừa đã hết hồn chim én. Vậy mà Hoàng Quảng Linh thật sự có một quyển nhật ký như vậy Cũng thật sự viết một đống lời nói xấu về người khác Thật sự có Eugénie Grandet, ngay cả Thanh cung dật sự và Sự quyến rũ vĩnh cửu cũng có ”
Nhật ký của Hoàng Quảng Linh là thật, lời nói xấu là thật, Grandet là thật, Thanh cung dật sự và Sự quyến rũ vĩnh cửu cũng là thật. Có phải điều này chứng minh Tình yêu ngọt ngào năm bảy mươi mà cô thấy trong mơ đều không phải giả không? Thế giới mà cô đang ở thật sự chỉ là một quyển tiểu thuyết hư cấu của người khác? Mà cô cũng chỉ là một cô em chồng cực phẩm không ngừng gây ra phiền phức cho nam nữ chính, cuối cùng kết cục thê thảm trong tiểu thuyết sao? Còn cả cha mẹ, anh trai chị dâu, cháu trai cháu gái của cô cũng đều giống như trong tiểu thuyết viết, có kết cục thê thảm đủ kiểu…
Lý Thanh Lê ngỡ ngàng, sau khi ngỡ ngàng lại vô cùng lo sợ, giữa ban ngày ban mặt có ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào đầu mà cô lại như thể đứng ở trong trời đông tuyết phủ, giá lạnh len lỏi từng phân một vào trái tim cô, sau lưng cũng rét lạnh.
Hoàng Quảng Linh thấy Lý Thanh Lê vẫn luôn không đáp lại lời mình, cho rằng cô quyết tâm muốn đi báo thù cũng sợ đến mức túa mồ hôi lạnh, nước mắt nước mũi đều chảy ra, trong lúc nhất thời nước mắt giàn dụa có thể nói là chật vật, cô ta túm cánh tay của Lý Thanh Lê, run rẩy cầu xin “Lê Tử… Lê Tử… chị chỉ vì cuộc sống quá khổ sở nên trong lòng mất thăng bằng, nhưng chị không có ý xấu, chị cũng không làm gì cả Bây giờ chị biết mình sai rồi Cầu xin em tuyệt đối đừng báo cáo, trong nhà chị có sáu anh chị em gái, còn có cháu trai cháu gái nữa, cuộc sống của bọn họ rất khó khăn. Lê Tử, chị biết thật ra em mềm lòng hơn ai hết, cầu xin em nể mặt hai chúng ta quen biết lâu như vậy, nể mặt cháu trai cháu gái đáng thương của chị, em đừng nói ra có được không? Chị quỳ xuống xin em cũng được, chỉ cần em bỏ qua cho chị…”