⬅ Trước Tiếp ➡

dùng ngón tay vẽ một vòng trước mắt cô "Quay người lại đi, vểnh mông lên." Người trên của Tô Ức Thu quỳ ép sát đất, cái mông vểnh nhếch cao lên, toàn bộ hạ thể hoàn toàn bại lộ trong không khí, Chung Khải nhìn không sót một chút gì.
Tô Ức Thu chôn gương mặt hồng rực vào mặt vào trong cánh tay, nghe giọng của Chung Khải vang lên từ trên cao.
"Cảm ơn chủ nhân đi, vì chỉ có anh mới tốt bụng tình nguyện trị cái bệnh dâm đãng này của em." Bang.
Cơn đau thình lình xảy ra khiến Tô Ức Thu không nhịn được kêu lên một tiếng, hai cánh mông thịt theo bản năng kẹp chặt lại, cơ thể cũng nghiêng về phía trước, bước nhỏ vài bước.
"Thả lỏng." Chung Khải nói, bàn tay to xoa eo Tô Ức Thu, kéo mông cô về chỗ cũ "Không được trốn " Cảm giác đau đớn bén nhọn trôi qua rất nhanh, thứ còn lại sau cùng là cơn ngứa tê dại.
Tô Ức Thu thở hổn hển, một lần nữa thả lỏng cơ bắp đang căng chặt của mình.
Chung Khải lẳng lặng nhìn hoa huyệt sung huyết đỏ tươi lại mấp máy rung động, phun ra một cỗ mật nước, dâm mỹ chảy qua hai cánh môi thịt.
Chung Khải không sốt ruột đánh cái tát thứ hai, anh vừa lòng nhìn vết bàn tay năm ngón đỏ ửng dần xuất hiện trên nửa bên mông thịt tuyết trắng.
Làn da của Tô Ức Thu quả nhiên là kiểu non nớt, dễ dàng lưu lại dấu vết.
Chung Khải niết ngón tay, vẽ lại từng ngón tay đỏ trên mông trắng, cảm nhận mông thịt dưới đầu ngón tay hơi hơi run rẩy.
Anh lại tăng thêm chút lực, nhằm ngay cái dấu vết màu đỏ kia đánh lại cái nữa.
Lần này bởi vì đã có chuẩn bị, Tô Ức Thu khống chế cơ thể, nhịn cảm giác muốn trốn lại.
Cô cắn môi dưới, kêu rên một tiếng.
"Em có thể kêu thành tiếng." Chung Khải nói.
Hai ngón tay của anh nhẹ nhàng tách miệng huyệt nhỏ hẹp ra, thu hết cảnh đẹp trước mặt vào trong mắt.
Màng thịt hoàn hảo tượng trưng cho sự trong trắng, minh chứng cho việc hoa huyệt dâm đãng này chưa từng bị bất cứ thứ gì tiến vào, cúc huyệt gắt gao khép kín có màu nâu nhạt.
Còn chưa từng bị đàn ông chơi đã dâm đãng như vậy, Chung Khải nghĩ thầm, Tô Ức Thu như là một tờ giấy trắng, tùy ý cho anh bôi xóa, vẽ bậy..
Dục vọng bạo ngược trong cơ thể Chung Khải chưa bao giờ mãnh liệt như vậy.
Anh hất hất công cụ trong tay, thầm nghĩ, đây chính là do Tô Ức Thu tự tìm lấy.
Bạch bạch, bạch bạch..
Tiếng quất đánh liên tục vang lên không ngừng, toàn bộ đều đánh vào cái mông bên phải.
Từ khi Tô Ức Thu có trí nhớ đến nay, cô chưa từng bị ai đánh, càng đừng nói là đánh mạnh như thế này.
Tô Ức Thu có cảm giác, nửa bên mông phải của mình đang chịu cơn đau kịch liệt, giống như bỏng cháy thiêu đốt.
Lý trí hô to bảo cô phải chạy trốn, không thì cũng phải cuộn người thành một đoàn giảm tổn thương xuống mức thấp nhất, nhưng thân thể của cô lại không hề nhúc nhích, chỉ hèn mọn xin tha dưới từng cái quất đánh của Chung Khải.
"Đau quá..
Cầu xin ngài..
Nhẹ một chút, a " Chủ nhân..
Đau quá ah, tha cho em đi mà..
Cảm giác đau đớn như mưa rền gió dữ chợt dừng lại, Tô Ức Thu thở hổn hển, cảm giác tay của Chung Khải đang xoa loạn bên ngoài miệng huyệt của cô, sau đó bôi dâm thủy lên cánh mông đang nóng như phát sốt.
"Nhìn em kìa, đã ướt thành như vậy." Chung Khải vuốt ve mông Tô Ức Thu, chất lỏng trong


⬅ Trước Tiếp ➡