⬅ Trước Tiếp ➡

suốt được bôi đều lên cánh mông đỏ tươi, phủ cho nó một lớp áo khoác sáng lấp lánh dưới ánh đèn, nhìn như thạch trái cây, run run rẩy rẩy khiến người nhìn muốn cắn.
Tô Ức Thu được Chung Khải dịu dàng vuốt ve, sung sướng hạ giọng rên rỉ thành tiếng.
Nhưng những tiếng rên rỉ này lại nhanh chóng bị cơn đau trong chớp mắt chuyển thành một tiếng thét chói tai.
Lần này, đòn roi hạ xuống vừa nhanh vừa tàn nhẫn, sau đó Chung Khải lại lặp lại động tác vuốt ve cô, khẽ vuốt hoặc xoa bóp mông cô.
Lần sau càng khó đoán hơn lần trước, cơn đau luôn rơi xuống vào thời điểm cô đắm chìm nhất, sung sướng nhất, cuối cùng Tô Ức Thu cũng không nhịn được, nức nở thành tiếng.
"Từ bỏ..
Hu hụ.
Đừng đánh nữa.." Nước mắt của Tô Ức Thu đã làm ướt cả cánh tay của mình "Tha cho em..
Em thật sự không chịu nổi nữa.." Chung Khải cười khẽ "Sao thế?
Em cho rằng em tới đây để được sung sướng sao?
Còn anh ở đây để phục vụ em?" Chung Khải thong thả ung dung đánh thêm vài cái lên cánh mông đã sưng to, thậm chí còn có thể cảm nhận được nó sưng lớn hơn một vòng so với bình thường.
"Em không có quyền nói muốn hay không muốn." Chung Khải lạnh lùng nói "Em có thể thử cầu xin anh, nhưng không phải lúc nào anh cũng sẽ đồng ý." Vậy chủ nhân, em xin ngài hay đánh cả bên kia.." Tô Ức Thu khóc lóc cầu xin.
Cái roi hung hăng quất xuống.
"Không thể." Ngay sau đó là từng cú đánh càng ác hơn vào cùng một vị trí.
Đáy lòng Tô Ức Thu run rẩy tủi thân, nước mắt càng chảy càng nhiều, cô sa ngã vào cảm giác vừa đau vừa thỏa mãn này, không lặp lại lời xin tha nữa.
Chung Khải thoáng giảm lực xuống, lại đánh thêm vài cái, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Tô Ức Thu, mới hài lòng ném đồ vật trong tay xuống đất, vòng đến trước mặt cô, dùng mũi chân nhẹ nhàng đá cô.
"Ngẩng đầụ" Tô Ức Thu khụt khịt, ngẩng khuôn mặt nhỏ lấm lem nước mắt, khóc đến rối tinh rối mù lên.
Cuối cùng cũng nhìn thấy thứ khiến cho cô đau đớn nãy giờ là một cái thước kẻ nhựa dài khoảng 30 xăng ti mét.
"Anh đánh em bao nhiêu cái?" Chung Khải nhìn khoé mắt đỏ rực của Tô Ức Thu, gương mặt không cảm xúc hỏi.
Làm sao Tô Ức Thu có thể nhớ rõ.
"Em không biết.." Cô nức nở trả lời, nước mắt lại rơi xuống.
Chủ nhân hỏi như vậy là muốn tiếp tục phạt cô sao?
Tô Ức Thu tuyệt vọng nghĩ Có lẽ hôm nay mông của mình sẽ bị chủ nhân đánh nát mất.
Cô lê đầu gối lên hai bước, ôm lấy một chân của Chung Khải, cô không biết nên nói cái gì, chỉ hành động giống mèo con chó con, cọ gương mặt non mềm vào cẳng chân Chung Khải, hèn mọn lấy lòng anh, cầu xin sự nhân từ của anh, tiện thể chùi hết nước mắt lên ống quần của anh.
Tô Ức Thu cảm giác được có một bàn tay chạm vào đỉnh đầu của cô, sờ sờ tóc cô, xuống đến lỗ tai, rồi lại chuyển sang vuốt ve phía dưới cằm.
Tô Ức Thu thuận theo ngẩng đầu lên, nhìn Chung Khải đang dùng một bàn tay cởi thắt lưng quần.
"Em sẽ là một con chó ngoan." Chung Khải khen ngợi "Nô tính rất mạnh." Cũng rất biết cách chịu đòn, Chung Khải thầm nói thêm một câu trong lòng.
"Em đã phục tùng mệnh lệnh hoàn hảo, không bỏ trốn, làm rất tốt." Ngón tay của Chung Khải lướt quá cánh môi Tô Ức Thu, dừng lại xoa xoa nơi đó.
Tô Ức Thu đỏ mặt, nghe thấy lời


⬅ Trước Tiếp ➡