⬅ Trước Tiếp ➡

hạt bụi, mặt đất sáng bóng sạch bong thậm chí không thể nhìn thấy một hạt bụi.
"Đây là căn hộ riêng của tôi." Chung Khải nói "Chỉ khi có lớp học vẽ thì mới có giảng viên tới, buổi sáng mỗi ngày đều có người giúp việc đến quét tước." Chung Khải giải thích đơn giản một câu, sau đó ra lệnh "Cởi đi." Tô Ức Thu đã sớm có chuẩn bị tâm lý.
Trước lúc cô đi tới nơi này đã tắm rửa một lần, lúc cởi quần áo cũng không hề do dự chần chừ.
Quần áo bị cởi ra được cô gấp gọn từng kiện một, đặt ở trên ghế ngồi đổi giày trước cửa ra vào.
Sau khi hoàn toàn trần trụi, Tô Ức Thu đột nhiên thấy hoảng loạn, tay chân không biết nên để chỗ nào.
Hai tay cô nắm chặt đặt bên người một lúc, lại không an tâm giấu ra phía sau, cúi đầu, chờ đợi chỉ thị tiếp theo.
Chung Khải ôm cánh tay, đánh giá cơ thể thiếu nữ từ trên xuống dưới trong chốc lát.
Đến khi Tô Ức Thu hoàn toàn trần truồng, chân tay luống cuống, mới dạo bước đến một căn phòng, mở cánh cửa phòng đó ra.
"Bò lại đây." Chung Khải nói, sau đó dẫn đầu đi vào.
Lúc trước Tô Ức Thu chưa từng thử tư thế quỳ bò như này.
Tay chân chạm đất, cô vụng về chậm rãi bò về phía trước.
Đến khi bò được vào trong căn phòng đó, huyệt nhỏ không biết cố gắng đã ướt dầm dề.
Căn phòng này thoạt nhìn giống như một cái phòng nghỉ, cô dùng dư quang nhìn qua thấy Chung Khải đang ngồi trên một cái ghế sô pha, anh đang đá bàn trà trước mặt sang một bên.
Tô Ức Thu hiểu ý bò đến trước mặt anh, ngồi quỳ giữa hai chân anh, nhưng vẫn duy trì tư thế cúi đầu thật sâụ "Quỳ thẳng Hai chân tách ra " Chung Khải không hề báo trước tiếng nào đã hung hăng niết đầu vú của Tô Ức Thụ Tô Ức Thu đau đến co rúm một chút, lại nhanh chóng nghe theo yêu cầu của anh, nghiêm túc quỳ thẳng.
Giọng của Chung Khải lúc này cực kỳ nghiêm khắc, hoàn toàn khác với hai lần trêu đùa cô ở trường học.
Anh còn đối xử thô bạo với cô hơn mức mà cô đoán.
Tô Ức Thu có hơi sợ hãi, nhưng nội tâm càng nóng lòng muốn thử.
Đôi chân đeo tất thể thao màu trắng chậm rãi duỗi đến giữa hai chân Tô Ức Thu, mu bàn chân cọ qua lại cọ hai cái trên môi âm hộ của cô.
Nước dâm tiết ra từ huyệt nhỏ đang phấn khích nhanh chóng nhuộm màu sẫm cho đôi vớ trắng.
"Ngày nào em cũng động dục sao?" Chung Khải đạp chân lên mặt Tô Ức Thu, Tô Ức Thu bị bắt ngẩng đầu lên, yết hầu không nhịn được nuốt một cái.
"Ưm..
Không có.." Ngón chân của Chung Khải ác ý ấn lên mặt Tô Ức Thu "Không có hả?
Em làm bộ làm tịch quyến rũ nhiều tên ngốc như vậy mà vẫn không chịu thôi.
Còn bày ra cái dáng vẻ dâm đãng như này đến quyến rũ anh?
Như thế nào?
Muốn cho tất cả đàn ông chơi mới sướng sao?" Tuy Tô Ức Thu biết Chung Khải cũng là một thành viên trong đội bóng rổ của lớp, nhưng cô không biết ngày hôm qua anh chơi bóng với đám người lớp 5, càng không biết Chung Khải đã nhìn thấy những gì nghe được những gì, lúc này cô chỉ cho là anh đang cố ý nhục nhã cô.
Ánh mắt Tô Ức Thu bắt đầu mê ly, ngôn từ vũ nhục của Chung Khải càng khiến cô ướt nhiều hơn Là.." "Là cái gì?" "Là do em dâm đãng..
Cố ý quyến rũ chủ nhân chơi em.." "Mẹ nó." Chung Khải mắng một tiếng "Đồ đê tiện." Chung Khải


⬅ Trước Tiếp ➡