Chương 15
trút giận lên quả bóng.
"Vậy thì tiếp tục cố gắng đi Tục ngữ nói liệt nữ sợ triền lang 1 .." Một người khác nói, khoanh tay trước ngực, chỉ về phương hướng toà nhà dạy học.
1 Liệt nữ sợ triền lang vốn dĩ là một câu tục ngữ TQ, ý chỉ dù cô gái có cương quyết đến đâu thì cũng sợ đàn ông lì lợm đeo bám.
"Xem anh em giúp mày một tay này." Năm sinh vừa nói chuyện nhanh chóng đoạt lấy quả bóng trong tay Cố Hạo, ném thẳng về phương hướng kia.
Trái bóng rổ bắn trên mặt đất hai cái, ục ục lăn lăn về dưới chân Tô Ức Thụ Tô Ức Thu đang đi cùng mấy nữ sinh ra cổng trường, bỗng nhiên bị trái bóng đang lăn tới ngăn lại.
"Mau đi đi " Cố Hạo bị người nọ đẩy một cái.
Cậu ta giơ ngón tay chỉ chỉ đối phương "Mày chờ đó." Sau đó nhanh chóng chạy về phía bên kia.
Chung Khải thấy một nữ sinh trong đám Tô Ức Thu đã nhặt quả bóng lên, nhìn thấy Cố Hạo chay tới lại cười nhét quả bóng vào trong tay Tô Ức Thụ Lúc sau, không biết hai người đã nói cái gì, Cố Hạo mang theo quả bóng chạy về, trên mặt không tự giác nở nụ cười ngây ngô.
Sau khi Cố Hạo rời đi, đề tài của các nữ sinh liền thay đổi.
"Thu Thu, rốt cuộc cậu thích dạng người như thế nào?" Một nữ sinh hỏi "Cậu thật sự không thích Cố Hạo sao?" Trong lòng Tô Ức Thu nghĩ Thích là cái thứ gì?
Cô thích người có thể làm cô sướng, như vậy cũng tính là thích sao?
Ngoài miệng lại nói "Đều đã là học sinh lớp 12 rồi, cứ nghĩ những thứ này không sợ ảnh hưởng tới thành tích học tập sao?" "Nhưng mà tính cách của Cố Hạo thực sự rất tốt, dáng vẻ đẹp trai tuấn tú.
Rất nhiều nữ sinh thích cậu ấy đấy, cậu ấy còn biết đánh bóng rổ nữa.." "Vậy hy vọng những cô nàng đó có thể cố gắng một chút, đừng để cậu ấy đến tìm mình nữa." "Chết tiệt, đột nhiên thấy cậu đáng ghét ghê " Buổi tối, Tô Ức Thu nhận được tin nhắn của Chung Khải.
Tin nhắn đầu tiên là một cái định vị "Ngày mai 10 giờ sáng, có thể tới không?" "Có thể, chủ nhân." Tô Ức Thu trả lời.
Ngày hôm saụ Tô Ức Thu đến địa điểm chỉ định trước nửa tiếng, cô đeo tai nghe luyện nghe tiếng Anh, vừa đi tới đi lui tại chỗ chờ.
10 giờ, Chung Khải gọi điện thoại tới, anh dùng giọng nói chỉ thị Tô Ức Thu đi vào một tiểu khu xa hoa, chọn một toà nhà trong đống nhà cao tầng, lên tầng, ấn chuông cửa.
Lúc vào cửa, Tô Ức Thu không nhịn được đánh giá căn hộ một vòng.
Căn hộ này hình như một căn hộ hai phòng.
Bức tường ngăn giữa phòng khách và phòng bếp cùng với khu vực ăn uống ban đầu bị phá bỏ, trang hoàng thành phòng vẽ tranh, trong nhà không có bất kì dụng cụ sinh hoạt gia đình nào, thoạt nhìn cực kỳ trống trải.
Toàn bộ vách tường đều được sơn màu trắng thuần, mặt đất trải sàn gỗ, mấy cái giá vẽ, ghế dựa bày trí giải rác, ở giữa căn hộ là đài triển lãm, bên trên phô một tấm vải màu trắng.
Cạnh tường có một cái tủ gỗ to nhiều ngăn, rất nhiều mô hình thạch cao được trưng bày trong mỗi ô vuông.
Cạnh ban công bày một cái bàn cực kỳ lớn, trên mặt bàn, đống hoạ cụ bày loạn xạ, góc nào cũng có.
Trong góc phòng còn có rất nhiều bàn vẽ lớn lớn bé bé đủ mọi kích thước.
Toàn bộ căn phòng nhìn thoáng qua sẽ cảm thấy cực kỳ hỗn độn, nhưng lại không nhiễm một