⬅ Trước Tiếp ➡

cho phép, không được phép chạm vào." "Vâng ạ." "Gọi chủ nhân đi." "Vâng, thưa chủ nhân." Tô Ức Thu quỳ xuống, lại hôn lên chân Chung Khải mới cảm thấy mỹ mãn rời đi.
Dạo này tâm trạng của Tô Ức Thu thật sự rất tốt, sau khi cô giao phó dục vọng của mình cho người khác, thân thể không còn xao động bất an nữa, tâm hồn dường như cũng đạt được sự yên tĩnh hiếm có.
Tô Ức Thu tâm vô tạp niệm, thức cả đêm làm đề luyện tập, sung sướng nghĩ ngợi Cái hành động nhìn như điên cuồng của mình ngày đó thật sự là một quyết định vô cùng chính xác.
Mấy ngày kế tiếp, Tô Ức Thu không nhận được bất kỳ chỉ thị nào, nhưng cô cũng không hề thấy nóng nảy.
Có lẽ là bởi vì lần trước đã được phóng thích, cho nên lúc này cơ thể và tâm trí vẫn còn đang ở trong kỳ giảm xóc.
Hoặc có lẽ là do khắc chế và nhẫn nại mãi đã thành thói quen trong cuộc sống của cô.
Tô Ức Thu cảm thấy quá trình chờ đợi mệnh lệnh của chủ nhân như là cô đang chờ mong một phần quà bất ngờ, không biết khi nào đến cũng không biết là cái gì.
Nhưng cô biết, món quà này sớm muộn gì cũng sẽ đến.
Mấy ngày nay Chung Khải thật sự có hơi bận rộn.
Trước Lễ Quốc Khánh anh phải tham gia trận bóng rổ giữa các trường cấp ba.
Vừa tan học một cái là lại bị vài người trong đội bóng kéo đến sân bóng rổ.
Hơn nữa, thân là một học sinh mỹ thuật, mỗi ngày Chung Khải cần phải luyện tập vẽ tranh để bảo trì xúc cảm ngón tay, cuối tuần là thời gian thuộc về bạn gái, học sinh cấp ba chỉ có mỗi chủ nhật được nghỉ, cho nên ngày đó anh muốn đi dạo phố ăn cơm xem phim điện ảnh với Trần Vũ Kỳ.
Thế là Chung Khải tạm thời không thể phân thân ra để dạy dỗ tiểu nô lệ mới của mình.
Mà anh thấy, biểu hiện của Tô Ức Thu trong khoảng thời gian này cũng chẳng có gì khác với lúc trước.
Ở trên lớp, bọn họ vẫn là hai người hoàn toàn không có liên quan gì đến nhaụ Nếu lúc hai người bất ngờ gặp nhau mà không phải ở trong trường học, thì lúc đi ngang qua nhau, Tô Ức Thu sẽ hơi hơi cúi đầu với anh như đang chào hỏi.
Cô bình tĩnh đến nỗi Chung Khải còn phải hoài nghi những cảnh tượng sắc tình kia là do anh ảo tưởng ra.
Hôm nay là thứ bảy, ủy viên thể dục lại hẹn đội bóng rổ của lớp 5 để luyện tập.
Cố Hạo là ủy viên thể dục của lớp 5, cũng là đội trưởng đội bóng rổ.
Chung Khải không quá thân thiết với cậu ta, nhưng bởi vì thường xuyên gặp nhau ở sân bóng rổ, lại cùng chơi vài trận bóng nên cũng xem như có quen biết.
"Anh Hạo, sao gần đây không thấy anh đi tìm chị dâu?" Khi Chung Khải bước vào sân bóng, mọi người trong đội vẫn chưa đến đủ, anh vừa mới đặt cặp sách lên ghế dài thì nghe thấy một nam sinh lớp 5 bên cạnh nói chuyện.
"Đừng gọi bậy." Cố Hạo cuộn nắm tay, đấm nhẹ người nọ một cái "Người ta đã nói rõ ràng rồi, người ta không thích tao." "Mịa nó, không phải chứ?
Anh Hạo của chúng ta vừa đẹp trai vừa cao ráo, hào phóng, lại có tiền có sắc, sao lại có cô gái không thích được." Người nọ kinh ngạc kêu lên.
Bên cạnh lại có một nam sinh khác nói chêm vào "Thế thì thôi.
Nữ sinh thích mày nhiều như vậy, tao thấy hoa khôi lớp tao cũng không tồi." "Nhưng tao con mẹ nó chỉ thích cô ấy." Cố Hạo bực mình


⬅ Trước Tiếp ➡