⬅ Trước Tiếp ➡

"Hôm nay anh thật lợi hại a " Trần Vũ Kỳ hờn dỗi nói "Eo của em sắp bị gãy rồi." "Vậy có sướng không?" "Rất sướng." "Nếu lần sau em tình nguyện khẩu giao cho anh trước, thì anh sẽ làm em càng lâu càng sướng." Giọng điệu Chung Khải nửa nói giỡn nửa nghiêm túc.
"Người ta mới không thèm," Trần Vũ Kỳ huých anh một cái "Vậy tại sao anh không liếm cho em?" "Vậy thì thôi." "Tiêu chuẩn kép, hừ." Trần Vũ Kỳ giận dỗi xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía Chung Khải.
Chung Khải dụi tắt cây thuốc, xoay người cô bạn gái lại, bá đạo hôn cô ấy.
Hai người nhanh chóng quấn quýt bên nhaụ Ngày hôm sau, lúc Chung Khải trả phòng đã sắp đến giữa trưa.
Thầy cô giáo trong trường đều mắt nhắm mắt mở với hành vi trốn học thường xuyên của Chung Khải.
Nếu là trước đây, Chung Khải chắc sẽ trực tiếp về nhà không đến trường nữa, nhưng ngày hôm qua anh vừa mới phát hiện ra một món đồ chơi cực kỳ thú vị..
Chung Khải bước vào phòng học vào đúng thời gian nghỉ trưa, Tô Ức Thu đang bổ sung thêm nội dung cho bức tranh minh họa ảnh đã vẽ xong ngày hôm qua.
Chữ viết của cô cực kỳ thanh thoát xinh đẹp, giống như vẻ bề ngoài của cô vậy.
Lúc này cô đã bê một cái ghế dựa tới, đứng trên ghế vững vàng viết từng dòng chữ.
Vòng eo nhỏ nhỏ nhắn và nốt ruồi son cũng bị giấu kín trong quần áo, không hề lộ ra.
"Quả nhiên là cố ý quyến rũ mình." Chung Khải yên lặng nghĩ.
Anh đi qua bên người cô, nhét một thứ đồ gì đó vào trong túi của áo khoác của Tô Ức Thụ Mà Tô Ức Thu giống như hoàn toàn không cảm giác được, cũng làm như không nhìn thấy anh.
Cô chỉ cúi đầu, nhìn thoáng qua bản thảo trên tay, dùng cách này để che giấu hành động tạm dừng trong nháy mắt.
Thật biết diễn.
Chung Khải ngồi về lại chỗ ngồi, bắt đầu soạn tin nhắn trên WeChat.
Tô Ức Thu cảm nhận được di động trong túi áo khoác đang rung lên, cô đẩy nhanh tốc độ sao chép, sau khi hoàn thành thì lập tức đi vào WC nữ, đóng cánh cửa phòng đơn lại, rồi mới dám mở di động lên.
Tin nhắn đầu tiên là "Tan học đến sân thượng của tòa nhà thực nghiệm, chìa khóa đã đưa cho cô." Sao Chung Khải lại có chìa khóa của tầng cao nhất nhỉ?
Tô Ức Thu nghĩ thầm, các học sinh đều không được phép đi sân thượng mà.
Nhưng vấn đề này nhanh chóng biến mất trong đầu cô, bởi vì tin nhắn theo là "Lộ vú chờ tôi." Sau khi tan học.
Đây là lần đầu tiên Tô Ức Thu đi lên sân thượng của tòa nhà thực nghiệm.
Điều đầu tiên cô làm quan sát một vòng xung quanh.
Tòa nhà thực nghiệm là tòa kiến trúc cao nhất trong trường học, cho nên nếu cô đứng trên nóc nhà thì cho dù làm gì cũng không sợ bị những người ở phòng học khác nhìn thấy.
Cô đóng cửa thật kỹ, lựa chọn đứng dựa vào góc tường ngược hướng với cánh cửa.
Trước khi Tô Ức Thu đi lên đây thì cô đã vào toilet cởi áo ngực ra trước.
Tô Ức Thu kéo khóa áo khoác ra, cuốn áo thun bên trong cao hơn ngực, hai tay khẩn trương nắm chặt, trái tim trong lồng ngực nhảy bang bang bang, ánh mắt tập trung nhìn chằm chằm cánh cửa.
Ở phương hướng này, khi có người khác bước vào điều đầu tiên người đó nhìn thấy không phải là Tô Ức Thụ Cho nên nếu người đẩy cửa bước vào không phải người cô đang chờ, cô vẫn còn thời gian kịp kéo áo xuống.
Kỳ thật Chung Khải vẫn luôn


⬅ Trước Tiếp ➡