⬅ Trước Tiếp ➡

hay không.
'Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong ' Chung Khải nghĩ thầm, dùng ngón tay chà xát dấu giày trên mặt Tô Ức Thu, rồi lại buông tay tát nhẹ hai cái lên giương mặt đỏ bừng của cô, cười nhạo "Phải xem biểu hiện của cậu có được không.." "Cảm ơn ngài." Tô Ức Thu nhỏ giọng nói, lại một lần nữa cúi đầu, dán môi lên mặt giày thể thao của Chung Khải.
'Quá tiện' Chung Khải chửi thầm trong lòng.
Trong mười lăm phút tính từ khi Tô Ức Thu bắt đầu quỳ xuống bên cạnh anh, nơi đó của anh đã cứng lên, nhưng Chung Khải không muốn "làm" cô ngay bây giờ.
Như vậy không thú vị, Chung Khải nghĩ, anh muốn từ từ đùa nghịch món đồ chơi mới này.
Đi ra ngoài cổng trường, Chung Khải vẫy một chiếc xe taxi "Đến trường đại học T", anh nói với tài xế, rồi rút điện thoại ra gọi "Xuống lầu đi, anh đang trên đường đi đến trường học của em." "Trễ thế này rồi anh còn đến làm gì nha.
Kí túc xá của em sắp khóa cổng rồi." Một giọng nữ vang lên trong điện thoại.
"Bỗng nhiên nhớ em, nhớ đến không ngủ được." Chung Khải dỗ dành.
"Đáng ghét.." "Chờ em ở dưới lầụ" Bạn gái của Chung Khải, Trần Vũ Kỳ.
Hai người quen biết nhau khi cùng tham gia một buổi triển lãm nghệ thuật.
Trần Vũ Kỳ là sinh viên năm hai, cô ta có dáng người giọng nói, tính cách mà anh thích, biểu hiện ở trên giường cũng rất nhiệt tình.
Chỉ có mỗi một điểm trừ là cô ta luôn kịch liệt phản đối khi anh muốn chơi đa dạng một chút.
"Thật biến thái" Đây là lời nhận xét của Trần Vũ Kỳ.
"Còn có những trò càng biến thái hơn" Chung Khải nói, khẽ mỉm cười đập đập điếu thuốc.
Anh mở WeChat ra, gửi cho Tô Ức Thu một tin nhắn "Không được tự sờ." Khi Tô Ức Thu nhận được mệnh lệnh này, cô vẫn còn đang ở trong lớp học.
Sau khi Chung Khải rời đi, một mình cô ngồi dưới đất ngẩn người một thời gian, trong tâm trí tràn ngập cảm giác không chân thật.
Phản ứng đầu tiên của Tô Ức Thu là đánh chữ trả lời "Vâng, thưa chủ nhân" sau đó cô lại nghĩ đến Chung Khải vẫn chưa đồng ý làm chủ nhân của mình, lại xóa ba chữ phía sau đi, chỉ để lại duy nhất một chữ "Vâng".
Sau đó Tô Ức Thu đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, buộc lại tóc một lần nữa.
Ngày hôm nay thật sự quá kích thích, thì ra cảm giác chân thật lại sướng như vậy.
Tô Ức Thu sờ bên má có dấu giày đã được rửa sạch, khẽ cười.
Cô gái nhỏ trong gương, khóe mắt ửng đỏ, trên mặt còn vương bọt nước, nụ cười vừa thanh thuần vừa phóng đãng.
Đêm nay Tô Ức Thu ngủ không ngon.
Đối với cô mà nói, kiềm chế dục vọng đã là một hoạt động thường ngày, nhưng hình ảnh cô quỳ trong phòng học bị Chung Khải đạp dưới chân vẫn luôn không ngừng xuất hiện lặp lại trong đầụ Cô nằm xuống rồi lại bò dậy, lau sạch hạ thể vô số lần, nhưng dâm thủy vẫn chảy ra cuồn cuộn không ngừng, mà cô cũng không muốn ở giai đoạn trò chơi vừa mới bắt đầu đã vi phạm mệnh lệnh của chủ nhân.
Cô click mở một video đọc sách bằng tiếng Anh, cưỡng bách bản thân tập trung lực chú ý nghe hiểu câu chuyện trong đó.
Tô Ức Thu phải nghe khoảng hai tiếng mới có thể tĩnh tâm đi vào giấc ngủ.
Cùng lúc đó, Chung Khải sung sướng làm tình với bạn gái, làm đến khi cơ thể hai người đầm đìa mồ hôi mới tách ra.
Anh bật lửa, châm một điếu thuốc, chậm rãi hút.


⬅ Trước Tiếp ➡