Chương 12
đứng từ xa theo dõi Tô Ức Thu, sau khi nhìn thấy cô mở cửa đi lên sân thượng, anh liền dựa vào cửa, ngồi xuống bậc thang trên cùng, lôi di động ra chơi một ván bài vô vị.
Cho đến khi trò chơi kết thúc, Chung Khải mới không nhanh không chậm đứng dậy.
Tuy Tô Ức Thu thường xuyên lén tự chơi đùa với chính mình, nhưng lõa thể ở bên ngoài như thế này vẫn là lần đầu tiên.
Đủ các loại cảm xúc đan xen, khẩn trương, sợ hãi, chờ mong..
Làn gió mát từ mái nhà thi thoảng loại thổi lên người trên của cô, làn da tiếp xúc với cơn gió lạnh run lên từng đợt.
Tô Ức Thu kẹp chặt hai chân, lắng nghe tiếng ồn ào náo nhiệt truyền đến từ sân thể dục phía xa xa cho đến khi mọi âm thanh đều biến mất.
Nửa tiếng đã trôi qua, Tô Ức Thu nghĩ, trong trường lúc này chắc cũng chẳng còn học sinh nữa, Chung Khải sẽ muốn cô chờ bao lâu đây..
Đang nghĩ như vậy, cánh cửa đột nhiên mở ra, đôi mắt Tô Ức Thu không chớp, tập trung nhìn chằm chằm cánh cửa.
Là Chung Khải, cô nhẹ nhàng thở ra.
Ánh mắt hai người chỉ giao nhau trong nháy mắt rồi Tô Ức Thu vội vàng rũ mắt xuống.
Tình huống hiện tại là những gì cô chờ mong, nhưng cô lại không thể không cảm thấy thẹn.
Đoạn đường chỉ ngắn ngủn vài bước chân, dáng người nhỏ bé của Tô Ức Thu bị dáng người cao lớn của Chung Khải bao phủ.
"Thật nghe lời." Chung Khải khẽ cười một tiếng "Cởi áo khoác ra, giơ tay lên trên đầu đi." Tô Ức Thu làm theo, cô vươn hai tay lên cao qua đỉnh đầu, cổ tay giao nhau để ở trên tường, Chung Khải nhặt chiếc áo thun rơi dưới đất lên, cuộn lại rồi ra lệnh cho cô "Cắn." Mặt trời ban chiều đã ngã dần về Tây, ánh nắng vàng cam chiếu sáng lên làn da trần trụi trắng nõn trước ngực thiếu nữ.
Thậm chí Chung Khải có thể thấy rõ những sợi lông tơ tinh tế trên mảnh da thịt đó, trước ngực phồng lên hai quả đào.
Chung Khải im lặng thưởng thức hình ảnh trước mặt.
Ngực của Tô Ức Thu cũng không lớn lắm, nhưng hai bầu vú thoạt nhìn vừa trắng lại vừa mềm, quầng vú có màu hồng nhạt, đầu vú cũng là một viên thịt nho nhỏ.
Chỉ là màu sắc trên đỉnh đầu vú hơi đậm hơn một chút.
Anh còn chưa chạm vào, đầu vú đã cứng rắn đứng thẳng tắp, hơi phập phồng theo hô hấp của cô.
Chung Khải tà ác dùng ngón tay vân vê đầu vú một chút, hài lòng nghe thấy tiếng Tô Ức Thu hít sâu một hơi.
Tô Ức Thu phản ứng theo bản năng, nửa người trên hơi nghiêng về phía trước, tiện cho Chung Khải dâm loạn.
Chung Khải cũng không khách khí, lúc niết lúc vê điểm mẫn cảm của thiếu nữ.
Chỉ một lát, làn da trắng nõn cũng nhanh chóng chuyển thành màu hồng nhạt.
Bầu ngực của Tô Ức Thu bây giờ thoạt nhìn cứ như hai quả đào chín mọng Tô Ức Thu cắn quần áo của mình, cơ thể non nớt lần đầu tiên bị người khác giới đụng chạm, thậm chí động tác của người còn không có chút thương tiếc nào, ác ý xoa bóp.
Nhưng hạ thân của cô vẫn tiết ra một đống chất lỏng, khiến nơi đó lầy lội, ẩm ướt.
Âm thanh và tất cả mọi thứ xung quanh dường như càng ngày càng xa khỏi tâm trí cô, trước mặt trong lòng chỉ có hơi thở và dáng người cao lớn của Chung Khải.
Tô Ức Thu không còn sức lực, cũng chẳng còn tâm trí để tự hỏi liệu hai người làm như thế này ở đây có thể bị người khác phát hiện hay không.