Trong lòng Giản Mạt không hiểu sao lướt qua một chút cảm xúc khác lạ, giống như là mất mác, lại có chút như bất đắc dĩ, chỉ là lướt qua quá nhanh khiến cô không kịp nắm bắt, "Trước kia chúng ta đã nói rõ, nếu ly hôn anh sẽ không bắt em phải bồi thường bất cứ gì cả."
"Quà anh tặng em cũng không tính!"
"Mà anh cũng không nghĩ sẽ hủy hợp đồng giữa chúng ta..."
"Giản Mạt, có đôi khi anh nghĩ, đến cùng thì em có thật sự yêu tiền không? Hay là, lúc trước em đồng ý chẳng qua là vì trong lòng có nỗi khổ riêng?" Ánh mắt Cố Bắc Thần nhìn Giản Mạt càng ngày càng sâu.
Trong lòng Giản Mạt có chút ‘lộp bộp’, nhưng trên mặt lại chẳng có bất cứ biểu hiện gì, "Em đây còn không phải là quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo* sao..."
* Quân tử ái tài, thủ chi dĩ đạo: ý nói người quân tử coi trọng tiền tài nhưng lấy tiền tài phải đúng đạo lý.
Cố Bắc Thần nở nụ cười, nụ cười của anh có chút thâm sâu.
Giản Mạt thầm nghĩ không muốn bầu không khí trở nên cứng nhắc nên vội vàng nhếch miệng lấy lòng nói: "A Thần, nếu anh cảm thấy có chút áy náy với em, trái lại có thể cho em thêm chút tiền sinh hoạt nhé, về sau cuộc sống của em cũng có chút đảm bảo..." Cô khẽ thở dài, "Hiện tại giá hàng hóa tăng cao, chỉ bảo trì xe gì đó thôi cũng đã tốn rất nhiều tiền bạc."
"Ừ." Cố Bắc Thần lạnh nhạt đáp lại một tiếng.
Giản Mạt cũng không tiếp tục đề tài này nữa, có thể nói yêu cầu thêm chút tiền sinh hoạt, ít nhiều cũng sẽ khiến cho Cố Bắc Thần bớt nghi ngờ cô...
Cô bán mình cho anh, còn kiên trì giữ lấy chút lòng tự trọng ấy cũng thật đáng cười.... Mẹ cô bị bệnh, cô nói với bản thân là cô tự mình cố gắng kiếm tiền chứ không phải là được người đàn ông này bố thí.
Tuy về mặt nào đó mà nói, hai chuyện này cũng chẳng khác nhau là mấy.
Cuối cùng cũng không bị tắc đường nữa, Tiêu Cảnh lái xe, ngẫu nhiên cũng sẽ nhìn hai người ngồi sau thông qua kính chiếu hậu... rõ ràng là vợ chồng, nhưng hai người đều xử lý quan hệ của mình vô cùng đúng mực.
Là một người trợ lý, anh ta cảm thấy trong bầu không khí như thế này, anh ta thật muốn làm người tàng hình... Chao ôi, anh ta làm trợ lý quả thật không dễ dàng mà!
Sau đó, Giản Mạt phát hiện ra tiền sinh hoạt mỗi tháng của cô thực sự tăng rồi... Không nhiều lắm, tăng một vạn, mỗi tháng ba vạn!
Giản Mạt nhìn tài khoản của cô lại tăng thêm một vạn, không biết là nên vui hay là.... Thật ra, lúc nói chuyện này, người ta nghe thấy liền biết cô lém lỉnh, muốn che giấu chuyện gì đó.
Nhưng, Cố Bắc Thần thật sự thêm tiền cho cô, có phải đại biểu cho việc anh đã chấp nhận chút lòng tự tôn nhỏ bé ấy của cô không? !
Giản Mạt không thể nghiên cứu kỹ hơn, bởi vì cô không có thời gian để đắm chìm trong những chuyện đã qua.... Tô Quân Ly quyết định dùng phương án thiết kế của cô nên gần đây mỗi ngày cô đều vô cùng bận rộn.
Cũng may, Cố Bắc Thần lại ra nước ngoài rồi... Hơn nữa còn chưa biết ngày nào sẽ về.
Cố Bắc Thần không ở đây, chuyện cô cảm thấy vui vẻ nhất chính là, chuyện của cô và Sở Tử Tiêu có thể thả lỏng được rồi.
Giản Mạt cảm thấy bản thân cô quá mức đà điều trong chuyện này, nhưng cô thực sự có chút không chịu nổi nếu người cháu chồng nào đó lúc biết đến sự tồn tại khó xử của cô, sẽ sinh ra hậu quả như thế nào...
1: Hẹn ngày gặp tại khách sạn
Cứ như vậy bình an trôi qua một tuần, Giản Mạt gần như quên mất người sống trong thời bình phải nghĩ đến thời loạn.
"Có thời gian cùng nhau đi uống ly trà không?" Tô Quân Ly tao nhã cong môi cười khẽ, hỏi Giản Mạt.
Anh ta vừa cùng Tường Vũ ký hợp đồng xong và đã xác định bản thiết kế phòng hòa nhạc.
Giản Mạt chỉ chỉ bản thiết kế trong tay, nhún nhún vai bất đắc dĩ nói: "Hình như... Không có thời gian."
Tô Quân Ly vừa thấy cũng chỉ có thể bày tỏ bản thân vô lực, sau đó cười yếu ớt hỏi: "Thực ra thì ngày kia có một buổi diễn tấu từ thiện nho nhỏ, muốn hỏi một chút xem có cơ hội mời em làm bạn gái của tôi hay không?"
"Tôi?" Giản Mạt có chút kinh ngạc, "Anh hẳn không thiếu bạn gái."
"Tôi đang thiếu một người bạn gái sẽ không gây ra phiền phức cho tôi..." Tô Quân Ly cười khẽ.
Giản Mạt vừa nghe thấy, nhất thời liền hiểu ý của anh ta, đây là muốn lấy cô ra làm tấm chắn đây mà, "Nể tình bạn giữa chúng ta, xem ra tôi không thể cự tuyệt."
Tô Quân Ly nở nụ cười, anh ta vốn mang dáng vẻ dịu dàng tao nhã, vừa cười lên, nhất thời liền khiến cho người ta cảm thấy như được tắm gió xuân, "Mới về nước chưa lâu, muốn tìm một người bạn gái tạm thời không dễ." Giọng nói anh ta mang theo vẻ bất đắc dĩ.
Giản Mạt có thể hiểu, người có địa vị giống như anh ta, đa số phụ nữ đến với anh ta đều có mục đích... dù sao, bên ngoài cũng đã truyền nhau tin, ông cụ Tô có ý định giao nhà họ Tô cho Tô Quân Ly.
"Rất vinh hạnh, chuyện này không dễ nhưng tôi là ngoại lệ." Giản Mạt chớp chớp mắt, khóe miệng cong lên, "Anh có số điện thoại của tôi, trở về sẽ bàn bạc cụ thể sau... Lúc này..."
"Em cứ làm việc của mình đi!" Tô Quân Ly gật đầu, trên mặt là nụ cười khéo léo hiểu lòng người, "Trở về tôi sẽ liên lạc lại với em."
Giản Mạt cười gật đầu, sau đó nói lời xin lỗi rồi rời đi...
Tô Quân Ly xoay người, nhìn bóng dáng Giản Mạt rời đi, ý cười bên khóe miệng càng thêm sâu, ngay cả đáy mắt cũng mang cảm xúc mê ly.... Anh ta chưa bao giờ tin vào cái gọi là nhất kiến chung tình, tự nhiên cũng sẽ không tin gặp lần thứ hai liền động tâm.
Chỉ có điều, cô gái tên Giản Mạt này...
Tô Quân Ly có chút suy tư, thu lại tầm mắt xoay người rời đi, trong khoảnh khắc đi ra khỏi phòng thiết kế, ánh mắt anh ta lại lướt qua Giản Mạt... cô dường như không còn chút ấn tượng nào về khoảng thời gian khi còn bé!
Tô Quân Ly có chút buồn, nhưng bên khóe miệng lại là ý cười khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa... Cũng được, một lần nữa quen biết nhau, đại biểu cho một khởi đầu mới.
Cô gái nhỏ dũng cảm, thật vui vì sau nhiều năm lại được gặp em.
Giản Mạt bận rộn một ngày, cuối cùng cũng chuẩn bị tốt cho bản kế hoạch lần này.... Bởi vì cứ bận tới bận lui nên đợi đến lúc cô có thể thực sự nghỉ ngơi thì chính là lúc cô đang ngồi trên bồn cầu.
"Cô có nghe nói không?" Bên ngoài truyền đến một giọng nói có chút thần bí, "Cái vị Giản Mạt ở phòng thiết kế công trình đó?"
"Sao lại không nghe nói chứ..." Một giọng nữ khác đầy giễu cợt vang lên, "Hai ngày nay đã truyền khắp công ty rồi, nghe nói cô ta vì muốn thiết kế hạng mục này mà chút lòng tự trọng cuối cùng cũng không có."
"Trước có nghe Lily nói mà tôi không tin, thì ra là sự thật..."