"Hôm qua tôi nói với cô, cô còn không tin..." Lại thêm một giọng nói nữa chen vào, "Trước đó quần áo cô ta mặc trên người tôi đã cảm thấy có chút quen mắt rồi. Lần đó cô ta làm rơi chiếc áo mỏng trên đất, tôi nhặt được, ban đầu nhìn nhãn hiệu cũng không cảm thấy gì... ai biết ngày hôm qua tôi lại nhìn thấy nó trên một trang bìa tạp chí. Chiếc áo đó chính là chế phẩm tư nhân cao cấp được thiết kế riêng, nghe nói nhà thiết kế kia còn chỉ thiết kế riêng cho nhà giàu trên toàn thế giới."
"Thật sao? !"
"Chắc không phải là giả chứ?"
"Có làm giả thì cũng là mấy sản phẩm xa xỉ mà mọi người đều biết, chứ ai lại đi làm giả những thiết kế được đặc chế riêng như thế này?"
"Cũng phải..."
"À mà, các cô nói xem, có phải Giản Mạt được kẻ có tiền bao nuôi không? Hoặc là nói, cô ta lên giường cùng người ta để vừa đổi lấy công việc, lại vừa có hàng hiệu gì đó để dùng?"
2: Hẹn ngày gặp tại khách sạn
"Tôi thấy cũng không khác là bao, cô xem... nói trắng ra Tường Vũ cũng chỉ là công ty hạng hai hạng ba, Tô Quân Ly rồi Sở Tử Tiêu nhà người ta là ai? Dựa vào cái gì mà họ lại nhìn trúng Tường Vũ? Hơn nữa còn đều là bản thiết kế của Giản Mạt..."
"Hừ, bình thường thì ra vẻ thanh thuần, thì ra lại là một con hồ ly tinh."
Giản Mạt nghe tiếng bàn luận bên ngoài, bên khóe miệng là nụ cười lạnh lẽo ... Toilet vĩnh viễn là nơi buôn chuyện tốt nhất, nhưng cũng là nơi mọi bí mật dễ dàng bị phát hiện nhất.
Ấn nút xả nước, Giản Mạt lạnh nhạt đi ra ngoài, sau đó dưới vẻ mặt ngạc nhiên của ba người phụ nữ đi rửa tay... chậm rãi rút giấy lau tay rồi ném vào thùng rác.
Giản Mạt xoay người nhìn về phía ba người phụ nữ, có hai người ở phòng hành chính, một người ở phòng nội vụ, "Cá nhân tôi đề nghị, về sau lúc nói những chuyện như thế này, vẫn nên xác định trước xem có người nào không muốn nghe nhưng vẫn bị ép phải nghe hay không." Cô lạnh nhạt nói, "Rất nhiều chuyện, ban đầu đưa ra thảo luận với nhau chỉ là để giãi bày lòng ganh tỵ của bản thân, nhưng nếu như nói đến mức khiến người khác cảm thấy không thoải mái thì cũng không được tốt lắm... Ba vị, có phải không?"
Ba người bị nữ chính trong câu chuyện bắt tại trận, có chút xấu hổ.
"Mấy cô cứ tiếp tục... tôi không quấy rầy các người nữa." Giản Mạt cười nhạt, sau đó bình tĩnh xoay người rời đi.
"Cái loại đồ chơi..."
"Đây chính là cái gọi, lợn chết không sợ phỏng nước sôi đó!"
Vài giọng nói loáng thoáng truyền ra từ nhà vệ sinh, sắc mặt Giản Mạt trở nên lạnh lùng...
Có vài người, trời sinh chính là thích giẫm đạp lên người khác làm trò vui. Người như vậy, cho dù bạn có cố gắng đến đâu, cũng không có cách nào khiến cho bọn họ sinh ra hảo cảm với bạn.
Nói không xấu hổ sao?
Làm sao có thể... nhưng, cô có thể làm gì? Cũng không thể bịt miệng từng người được.
Chuông điện thoại di động cắt ngang suy nghĩ của Giản Mạt, cô lấy điện thoại trong túi ra nhìn, là dãy số không hiển thị tên người gọi đến, đuôi 3719... Nhìn đuôi số này, trong lòng Giản Mạt đột nhiên có chút loạn.
Đơn giản là vì đuôi số này thuộc về số điện thoại di động trước kia của cô... 3719, cô đã từng nói với Sở Tử Tiêu những con số này đại biểu cho tình cảm vẫn sâu đậm như cũ!
Đứng sững tại chỗ, bàn tay Giản Mạt có chút không thể khống chế được mà run rẩy.
Tiếng chuông nối tiếp nhau vang lên, giống như nếu Giản Mạt không nhận thì sẽ không bỏ qua cho cô...
Cuối cùng, Giản Mạt chỉ có thể bình tâm nhận điện thoại, chỉ là trước khi bắt máy cô hít sâu một hơi, sau đó là câu nói nghề nghiệp: "Xin chào, tôi là Giản Mạt, xin hỏi ngài là ai vậy?"
Đầu dây bên kia điện thoại im lặng trong giây lát, sau đó một giọng nói trầm thấp truyền đến, "Sở Tử Tiêu..." Hơi ngừng lại, anh ta nói tiếp, "Bảy giờ tối, chờ anh ở khách sạn Phi Thiên."
Lúc này Giản Mạt nhíu mày, "Không thể!"
"Anh chỉ rảnh mỗi đêm nay, nếu em muốn làm bản thiết kế sơ bộ..." Giọng nói lạnh lùng của Sở Tử Tiêu truyền đến.
Giản Mạt lại hít sâu một hơi, "Không nhất định phải gặp nhau ở khách sạn."
Bên kia lại rơi vào im lặng, lát sau truyền đến giọng nói lạnh lùng trào phúng của Sở Tử Tiêu, "Giản Mạt, suy nghĩ bây giờ của em quả thật dơ bẩn."
"..." Giản Mạt cứng người tại chỗ.
"Nếu anh nhớ không lầm, Phi Thiên có nhà hàng, có quán cà phê, có vườn hoa trên không…” Giọng nói của Sở Tử Tiêu vẫn lạnh lùng, "Hay là nói, đàn ông mời em đến khách sạn chỉ để thuê phòng?"
Trong nháy mắt Giản Mạt xiết chặt nắm tay, đối với những lời nói trào phúng của Sở Tử Tiêu, cô chỉ có thể âm thầm cắn răng, "Vậy xin hỏi, luật sư Sở ngài muốn gặp nhau ở nhà hàng, quán cà phê hay là vườn hoa trên không?"
Sở Tử Tiêu nở nụ cười, chỉ là tiếng cười này thông qua sóng vô tuyến truyền vào tai Giản Mạt như thấm vào người, "Tại phòng 3719, thẻ phòng em có thể đến quầy lễ tân để lấy."
Giản Mạt ngẩn ra, sau đó lập tức nổi giận, cầm di động quát: "Sở Tử Tiêu, anh là tên khốn nạn!"
1: Bức ép, em vẫn còn yêu anh
Bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười trầm thấp, tiếng cười này không giống với tiếng cười trào phúng lạnh lùng lúc nãy, nó khiến cho tâm hồn người ta có thể bình tĩnh trở lại...
Giản Mạt gắt gao mím chặt môi không nói lời nào, bàn tay cầm điện thoại bởi vì dùng sức mà vang lên vài tiếng ‘răng rắc’, ở nơi hành lang yên tĩnh càng trở nên đặc biệt quỷ dị.
"Buổi tối cùng mấy thầy giáo ở trường đại học Los Angeles ăn cơm, các thầy có nhắc tới em, rồi bảo anh hẹn em cùng đến, " Giọng nói của Sở Tử Tiêu chậm rãi truyền đến, "Trước đó không phải em hẹn anh có thời gian đến bàn chuyện bản thiết kế sơ thảo hay sao? Liền hôm nay đi..."
Bởi vì Giản Mạt nén giận nên hơi thở có chút nặng nề, "Số điện thoại này không phải của anh!"
"Hiện tại chính là của anh..." Giọng nói Sở Tử Tiêu trở nên nghiêm túc, "Giản Mạt, anh sẽ tìm lại quãng thời gian chúng ta đã lỡ." Anh ta hơi dừng lại một chút rồi nói, "Ngày đó, thật xin lỗi."
Giản Mạt nhắm mắt lại, che giấu chua xót nơi đáy mắt. Thân thể run lên nhè nhẹ, không biết là vì bị Sở Tử Tiêu chọc tức hay là vì thâm tình của anh ta lúc này, cho dù là ý nào cũng đều khiến toàn thân cô run rẩy.
"Luật sư Sở, nếu đêm nay anh có thời gian, vậy tôi có thể hẹn anh sau khi ăn cơm xong, " Giản Mạt cố gắng để cho bản thân bình tĩnh lại, "9 giờ tôi chờ anh tại vườn hoa trên không trong khách sạn, anh dùng bữa xong thì đến gặp tôi."