Giản Mạt nhún nhún vai, tiến lên, cố ý ôm lấy cánh tay Cố Bắc Thần, "Anh yêu, em đang định đi mua đồ nấu cơm cho anh đây... Anh về rồi thì hay là chúng ta cùng đi đi?"
Cố Bắc Thần nhìn sự giảo hoạt hiếm khi lướt qua đáy mắt Giản Mạt, khác với bi thương lúc trưa, tuy ít đi vài phần thật tình, nhưng lại nhiều hơn vài phần linh động, "Được!" Anh cưng chiều đáp một tiếng, sau đó cùng cô lên xe.
Spyker kiêu hãnh biến mất trước mặt Lạc Hiểu Đồng, chỉ để lại cho cô ta một làn khói xe mù mịt, không đến 2 phút sau, cô ta đã được đội trưởng đội bảo vệ tự mình mời ra khỏi khu vực biệt thự của Cố Bắc Thần...
Trên đường đến siêu thị, Tiêu Cảnh lái xe, ánh mắt nhìn hai người ngồi ghế sau qua kính chiếu hậu, khóe miệng thoáng ý cười.
Sao anh ta cứ cảm thấy hai ngày gần đây cậu chủ Thần rất chịu khó về Lam Trạch Viên bên này thế nhỉ? Thậm chí, dường như còn mang theo chút hứng thú nữa!
"Sao, thật sự không sợ bị người ta tiết lộ à?" Ánh mắt Cố Bắc Thần thâm thúy nhìn Giản Mạt.
Giản Mạt cười cười, "Mấy cô gái nhỏ như cô ta, em càng muốn cô ta đi, cô ta lại càng không muốn em được như ý."
Ánh mắt Cố Bắc Thần càng thêm sâu, cơ thể đột nhiên đến gần Giản Mạt, giọng nói trầm thấp mờ ám vang lên bên tai cô, "Mới vừa rồi anh giống như có nghe thấy người nào đó nói... Lúc anh hưng phấn còn hận không thể chết trên người cô ấy?"
1: Làm trợ lý cũng không dễ dàng
Sau khi Tiêu Cảnh mua đồ ở siêu thị về liền cảm thấy có chút không thích hợp... Từ bên ngoài không nhìn thấy tình huống bên trong, cái anh ta nhìn thấy chỉ là những tấm chống sáng.
Vì sao lại phải kéo tấm chống sáng lên? Hình như đáp án không cần nói cũng biết...
Cậu chủ Thần cùng mợ chủ thật đúng là có hứng thú, tùy thời tùy chỗ đều có thể làm chiến trường... Tiêu Cảnh cảm thán, chỉ có thể đứng từ xa nhìn.
Ước chừng chờ hơn mười phút, tấm chống sáng bị kéo xuống.
Chắc là xong việc rồi... có điều, Tiêu Cảnh không trực tiếp đi đến, mà đợi chừng mười phút nữa mới làm bộ như không có chuyện gì trở về, mở cửa trước, đặt nguyên liệu nấu ăn vào, sau đó vòng qua đầu xe sang phía ghế lái.
"Cậu chủ Thần, trực tiếp về Lam Trạch Viên sao?" Tiêu Cảnh làm như không có chuyện gì xảy ra, hỏi.
Bây giờ làm trợ lý nhiều khi cũng không dễ gì! Xem đi, vì để không khiến hai người xấu hổ, anh ta còn phải phối hợp về trễ một chút.
Nét ửng hồng trên mặt Giản Mạt còn chưa hoàn toàn biến mất, trái lại Cố Bắc Thần da mặt dày lại không cảm thấy gì, sao cô cứ có cảm giác như... ừ, lén lút, vụng trộm thế nhỉ.
Trừng mắt nhìn vẻ mặt như không có chuyện gì của Cố Bắc Thần, nghĩ đến vừa rồi lúc anh hưng phấn nhất còn cố ý xấu xa cất giọng trầm khàn bên tai cô: "Thật chặt, anh thật đúng là hận không thể chết trên người em..."
Giản Mạt chỉ cảm thấy toàn thân như bị thiêu đốt, mặt cũng đỏ rần... Cô vội vàng nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ xe, ý muốn che giấu sự xấu hổ.
Spyker vững vàng băng qua đường phố phồn hoa của Los Angeles, bởi vì sau khi hai người làm chuyện đó trên xe xong vừa lúc đến giờ cao điểm... vốn 6 giờ có thể về đến nhà nhưng hiện tại bọn họ vẫn còn đang ở trên đường.
Giản Mạt mang vẻ mặt ai oán nhìn Cố Bắc Thần, nhưng người nào đó lại thần thái sáng lạn, thoải mái... ôm laptop bắt đầu xử lý văn kiện, một chút cũng không lãng phí thời gian.
Giản Mạt nhàm chán lấy điện thoại di động ra chơi.... Vừa mở điện thoại liền thấy có tin nhắn.
Lý Tiêu Nguyệt: Cô nhóc, cậu có ổn không? Gọi điện thoại không ai nhận, chúng ta có chút việc cần xử lý, nếu nhìn thấy tin nhắn này nhớ trả lời tớ.
Buổi chiều Giản Mạt đặt điện thoại ở chế độ im lặng, quên mất không đặt lại âm báo, nhìn thấy tin nhắn của Lý Tiêu Nguyệt, trong lòng liền biết cô ấy muốn hỏi chuyện buổi sáng đi cùng Sở Tử Tiêu: Rất loạn, có một số việc tớ cảm thấy càng ngày càng loạn... Trong lòng tớ rất không yên.
Lý Tiêu Nguyệt không trả lời cô, hẳn là đang rất bận. Giản Mạt than nhẹ một tiếng, đột nhiên không còn hứng chơi đùa nữa, tắt điện thoại di động.
Cố Bắc Thần nghiêng đầu nhìn về phía Giản Mạt, vừa nãy lúc lên đỉnh dưới thân anh, người phụ nữ này vô cùng kiều mỵ... nhưng lúc này lại than ngắn thở dài thật không giống cô tý nào.
Chuyện giữa trưa, Cố Bắc Thần vốn không muốn hỏi, nhưng nhìn dáng vẻ Giản Mạt rõ ràng có tâm sự, cuối cùng vẫn cất giọng hỏi: "Em có từng nghe người ta nói qua, cảm xúc của bản thân không tốt rất dễ ảnh hưởng đến cảm xúc của những người xung quanh mình không?"
Giản Mạt nghiêng đầu nhìn về phía Cố Bắc Thần, có chút ngượng ngùng nói: "Thở dài có đôi khi không phải là cảm xúc không tốt, chỉ là trong lòng tích tụ quá nhiều thứ nên muốn giải tỏa, giải tỏa xong liền không có chuyện gì nữa."
"Nào, nói một chút, trong lòng em tích tụ những gì?" Cố Bắc Thần gập laptop lại đặt sang một bên, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Giản Mạt.
Trong lòng Giản Mạt biết, tuy Cố Bắc Thần không hỏi chuyện giữa trưa, nhưng không có nghĩa là anh thật sự không để ý, cô che đậy lấp liếm cho qua chỉ càng khiến anh muốn tự mình tìm hiểu mà thôi, còn không bằng chính cô thành thật một chút.
"Em có thể không áp lực sao?" Giản Mạt bĩu môi, "Hiện tại chỉ tranh đoạt một dự án thôi cũng sắp thành Tôn Tử đến nơi rồi." Nói xong lời cuối, trong lòng cô có chút tức giận, liếc mắt nhìn anh.
Cô không hề nói dối, hôm nay đi tìm Sở Tử Tiêu vốn là muốn nói chuyện về kế hoạch của dự án, cho dù về sau Cố Bắc Thần biết rõ chuyện ngày hôm nay, cô cũng có đường lui... Chỉ là, cô không nói người kia là ai mà thôi.
Cánh tay Cố Bắc Thần chống một bên liền đặt xuống tay vịn, mu bàn tay chống cằm nhìn Giản Mạt, ánh mắt thâm thúy giống như vòng xoáy hút cô vào trong đó, "Áp lực lớn như vậy, còn muốn tiếp tục làm?"
Giản Mạt bất đắc dĩ nhún nhún vai, không muốn tiếp tục đề tài này nữa...lo trước tính sau, huống chi tiền thuốc men của mẹ cô lại tăng rồi.
"Bằng không, anh mở cho em một công ty thiết kế?" Cố Bắc Thần mở miệng, "Tự mình làm bà chủ cho thoải mái!"
2: Làm trợ lý cũng không dễ dàng
"Bằng không, anh mở cho em một công ty thiết kế?" Cố Bắc Thần mở miệng, "Tự mình làm bà chủ cho thoải mái!"
"Anh thoải mái không?" Giản Mạt nhìn Cố Bắc Thần hỏi.
Cố Bắc Thần hơi hạ tầm mắt, lắc đầu.... Anh điều hành tập đoàn Đế Hoàng lớn như vậy, tính tổng số nhân viên ở khắp nơi trên thế giới cũng có đến mấy vạn, những công ty phụ thuộc vào Đế Hoàng lại càng nhiều vô số kể, làm sao có thể thoải mái?
"Coi như tự mình làm bà chủ, em cũng vẫn phải đi tìm dự án..." Giản Mạt cười nói, "Chủ yếu là, em không muốn quá mức phụ thuộc vào anh." Cô ăn ngay nói thật.
Cố Bắc Thần hơi nhíu mày, "Em là vợ anh, dựa vào chồng em không phải là chuyện nên làm à?"
"Nếu có một ngày em không phải thì sao?" Giản Mạt hỏi lại.
"Nếu đã mở công ty cho em, tự nhiên cũng sẽ là của em." Cố Bắc Thần nói.