Ánh mắt của mọi người đồng loạt rơi vào chiếc nhẫn trên tay La Mỹ Linh. La Mỹ Linh cảm giác như tay bị nhìn đến mức bốc cháy!
“Em nói nhảm nhí gì vậy?” Giọng nói của La Mỹ Linh chói tai, tức giận chỉ vào An Quân.
“Em nói nhảm?!”, An Quân cười lạnh một tiếng, giả vờ muốn đi đến chỗ La Mỹ Linh.
La Mỹ Linh bị hàn ý nháy mắt phát ra từ trên người An Quân làm cho toàn thân cứng lại. Nhận thức được bản thân mình bị một đứa học sinh dọa sợ, tức khắc thẹn quá hóa giận liền dùng sức đập bàn, “An Quân, em không chỉ ăn trộm đề thi, quyến rũ bạn học nam mà còn vu khống cô giáo của mình. Học sinh có nhân cách thối nát giống như em không xứng ở lại trung học số một Cẩm Đô!”
“Nhân cách thối nát?!”, An Quân chầm chậm đến gần La Mỹ Linh, “Vậy em lại đành phải cùng với cô thảo luận một chút cái gì gọi là nhân cách thối nát!”
La Mỹ Linh lập tức bị thái độ của An Quân làm cho cho nổi giận, khuôn mặt méo mó đáng sợ, nghiến răng nghiến lợi nói, “Thật đáng giận! Em quả nhiên là dám nói chuyện với cô giáo của mình như vậy!”
Khóe môi An Quân hơi cong lên, trong mắt tràn đầy ý cười nhìn La Mỹ Linh, “Vậy cô La muốn em dùng thái độ thế nào để nói chuyện với cô đây?!”
“Em...”
Không đợi La Mỹ Linh nói gì, An Quân lập tức xoay người đi đến trước bàn làm việc, kéo ngăn kéo đầu tiên ở phía dưới…
“Đừng…”, La Mỹ Linh hét lên chói tai, điên cuồng chạy chỗ An Quân.
Nhưng tốc độ La Mỹ Linh vẫn chậm hơn. An Quân đã lấy ra một phong thư từ trong ngăn kéo, thuận tiện giơ lên, ảnh rơi xuống khắp phòng!
Sẽ không giữ ai lại?!
Theo cử động của An Quân, mấy chục bức ảnh rơi xuống mặt đất như tuyết.
Đó là những bức ảnh khỏa thân của một nam một nữ!
Nữ chính dĩ nhiên là La Mỹ Linh!
Còn nam chính, chính là hiệu trưởng của trường trung học hàng đầu Cẩm Đô!
“Đừng nhìn... đừng nhìn...” La Mỹ Linh quỳ xuống đất nhặt ảnh như điên, nhưng mà mấy chục bức ảnh rải rác khắp nơi, không thể nhặt hết ngay được.
Hơn nữa, toàn bộ giáo viên trong văn phòng đã nhìn thấy nội dung của bức ảnh từ lâu!
Tất cả giáo viên đều nhíu mày, lúc nhìn sang La Mỹ Linh đang quỳ dưới đất nhặt ảnh, ánh mắt của họ tràn đầy khinh thường.
“Cô La này bình thường trông đàng hoàng, không ngờ đằng sau lại không biết xấu hổ như vậy, lại có thể cùng hiệu trưởng...”
“Xì, thảo nào cô La được làm chủ nhiệm của lớp 2, thì ra sau lưng có người!”
“Còn phải nói sao... nếu xếp về kinh nghiệm, cô ta còn thua xa...”
...
Lúc này nghe tiếng bàn luận của các giáo viên, La Mỹ Linh hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.
Những bức ảnh này vốn dĩ được cô ta giữ lên để làm bằng chứng uy hiếp hiệu trưởng, nhưng mà, dù có thế nào cô ta cũng không ngờ rằng, có một ngày, chúng lại trở thành lá bùa hại thân của chính mình!
La Mỹ Linh siết chặt toàn bộ bức ảnh trong tay, vẻ mặt thảm hại, hận không thể khiến tất cả bức ảnh đều biến mất!
Không thể hoảng loạn...
Hiện tại vẫn chưa thể hoảng loạn...
La Mỹ Linh cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, cô ta biết, một khi chuyện này bị lộ, người bị hủy hoại không chỉ có cô ta, còn có hiệu trưởng của trường trung học hàng đầu Cẩm Đô!
May mà những người biết chuyện đều là giáo viên, chỉ cần hiệu trưởng ra mặt, muốn che giấu mọi chuyện đều không thành vấn đề!
Còn An Quân...
Một học sinh tệ hại đã trộm đề thi lại còn dụ dỗ đàn ông, ai mà tin nổi lời nói của cô chứ!
...
Nghĩ vậy, La Mỹ Linh đứng phắt dậy, hung hăng trừng An Quân: “An Quân, em đừng tưởng như vậy thì chuyện của mình sẽ được bỏ qua, học sinh có nhân phẩm tệ hại như em, trường trung học hàng đầu Cẩm Đô chúng tôi tuyệt đối sẽ không giữ lại!”
“Sẽ không giữ ai lại?!”
Chính vào lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên, gần như tất cả mọi người đều vô thức nhìn đi...
Một người đàn ông đứng ngược sáng ở cửa, bộ quân trang trên người thể hiện phong thái cương quyết và dũng mãnh một cách hoàn hảo, tựa như một vị vua, toàn thân trên dưới tỏa ra sự lạnh lẽo khó gần.
An Quân ngây người đứng chôn chân, đây không phải lần đầu cô thấy Vệ Hàn Tước mặc quân trang, nhưng mà, cô lại không thể không thừa nhận, dáng vẻ Vệ Hàn Tước lúc mặc quân trang, thật sự cấm dục và gợi cảm đến mức làm người ta phát cuồng!
...
“Ngài Tước...” La Mỹ Linh phản ứng trước: “Sao... sao ngài đến đây?!”
Hỏi xong La Mỹ Linh chớp mắt với Vệ Xuyến ở bên cạnh: “Em Vệ Xuyến, chẳng phải đã nói rồi sao? Không cần em gọi phụ huynh...”
Vệ Xuyến cười giễu một tiếng.
Đôi mắt phượng sâu thẳm hơi híp lại, vẻ mặt tuyệt đối không thân thiện.
Có kịch hay để xem rồi!