...
Tôn Chấn chủ động phản ứng trước, nhưng khi đang định nói thì bị sặc nước miếng, ho khan đến trời đất tối sầm.
“Học sinh Vệ Xuyến, ở đây không còn chuyện của em nữa. Em có thể trở về lớp học được rồi!” La Mỹ Linh hít sâu, cố gắng nặn ra nụ cười nhìn Vệ Xuyến.
La Mỹ Linh biết, Vệ Xuyến nhận mình là bạn trai của An Quân chắc chắn là vì muốn bảo vệ An Quân...
Nếu Vệ Xuyến muốn làm chuyện này, nó chắc chắn có thể làm được!
Vì vậy, không thể để Vệ Xuyến tham gia chuyện này nữa!
Vệ Xuyến nhướng mày, “Em là bạn trai của An Quân. Chuyện của An Quân cũng coi như là chuyện của em, sao có thể không còn chuyện của em?!”
Lúc này, Tôn Chấn mới ngừng ho. Không biết là vì vừa ho hay là do tức giận mà mặt ông đỏ bừng bừng, “Vệ Xuyến, trường trung học số 1 Cẩm Đô cấm yêu sớm!”
Vệ Xuyến nhún vai, tỏ vẻ không để ý. Đôi mắt phượng đen nhìn An Quân đầy tình cảm, “Không còn cách nào, tình cảm này là thứ không thể khống chế được...”
An Quân chỉ cảm thấy ớn lạnh, sởn cả tóc gáy lên...
Thằng oắt này bị bệnh à?!
...
Tôn Chấn bỗng đánh xuống bàn, đứng phắt lên, “Quá đáng rồi đấy! Vệ Xuyến, lập tức gọi phụ huynh em tới đây...”
Tôn Chấn chưa kịp nói xong, La Mỹ Linh đã vừa vội vàng ấn ông xuống vừa hạ giọng, “Thầy Tôn, anh làm gì vậy? Anh không biết Vệ Xuyến là ai sao? Còn bắt em ấy gọi phụ huynh, anh có phải không muốn làm ở đây nữa không?”
Ngực của Tôn Chấn phập phồng cực mạnh, chắc chắn là rất tức giận.
Tôn Chấn có tư tưởng cổ hủ, không hề muốn thấy học sinh của mình yêu sớm.
Mà ông biết rõ thân phận của Vệ Xuyến, đó là nhà họ Vệ hô mưa gọi gió ở Cẩm Đô. Hơn nữa nhà họ vệ còn có Tước gia kia, lại càng không dễ chọc vào...
Vừa rồi đúng là có hơi hồ đồ...
...
La Mỹ Linh thấy ông mấp máy môi nhưng không nói, biết chắc là hiện tại trong tâm tư ông đã hiểu ra liền an tâm.
“An Quân, xem ra em không những ăn trộm đề thi mà còn yêu sớm. Thật là to gan, em mau gọi phụ huynh đến đi!” La Mỹ Linh hất hàm, kiêu ngạo nói.
An Quân nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng, "Được rồi, gọi điện thoại cho phụ huynh đúng không?!"
An Quân đi tới chỗ điện thoại bàn, nhanh chóng bấm một dãy số điện thoại. Đầu dây bên kia cũng rất nhanh vang lên tiếng: “Alo.”
Nghe thấy giọng Vệ Hàn Tước, An Quân mới kịp phản ứng lại. Khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp của cô không khỏi đỏ lên - Mẹ nó! Tức giận đến ngu luôn rồi!
Làm sao mà lại gọi cho Vệ Hàn Tước thật rồi?!
Buồn phiền hối hận, điện thoại cũng gọi rồi, chỉ có thể cắn răng chịu đạn thôi, “Chú nhỏ, đợt thi này cháu được hạng nhất. Thầy cô nói là cháu ăn trộm đề thi, bắt cháu gọi phụ huynh...”
“Đợi đấy, chú qua ngay!”
An Quân:...
Đến tận khi điện thoại vang lên tiếng tút tút kết thúc cuộc gọi, lúc này vẻ mặt An Quân mới mơ màng, chớp mắt - đây là…
Chú nhỏ sắp tới?!
Một bàn tay vỗ không kêu
La Mỹ Linh thấy An Quân đã gọi phụ huynh, liền hừ lạnh một tiếng, “Được rồi, trước khi phụ huynh đến thì đứng sang một bên đi!”
Lúc này An Quân vẫn còn đang khiếp sợ vì nghe tin chú nhỏ sắp tới, căn bản là hoàn toàn không nghe được La Mỹ Linh nói gì.
“An Quân! Có nghe thấy gì không?!” La Mỹ Linh thấy An Quân vẫn đứng tại chỗ, liền ra sức đập vào bàn.
Nhưng chưa để La Mỹ Linh nói thêm gì, Vệ Xuyến đã chậm rãi bước tới trước mặt La Mỹ Linh, chặn đứng ánh mắt của La Mỹ Linh đang lườm An Quân, “Cô La, người yêu đương là em. Cô lại đi mời phụ huynh của An Quân, không phải là có chút không đúng sao?”
“Một bàn tay vỗ không kêu, nhất định là do An Quân không an phận... Học sinh Vệ Xuyến, chắc em không biết là trước đây, Từ Thượng Minh mới thôi học và An Quân đã yêu sớm. Nhà trường thấy em ấy đáng thương mới không xử phạt...” La Mỹ Linh lạnh lùng nói.
“Nhưng mà, An Quân không biết điều. Không những ăn trộm đề thi, mà còn lôi kéo bạn học nam khác. Lần này cô nhất định sẽ nói với hiệu trưởng, để thầy ấy nghiêm túc xử lý!”
An Quân nghe La Mỹ Linh chỉ nói vài câu mà đã hắt hết nước bẩn lên người cô, đôi mắt trong veo sáng ngời chậm rãi lạnh xuống.
Chuyện đã đến nước này, nếu cô còn không nhìn ra ẩn tình thì ba mươi năm qua cô lăn lộn phí công rồi!
La Mỹ Linh đang nhắm vào cô. Hơn nữa, nếu không đuổi được cô ra khỏi trường thì cô ta nhất định sẽ tiếp tục!
An Quân không biết tại sao La Mỹ Linh lại làm như vậy. Nhưng cô xác định rằng với kẻ thù thì không cần nhân từ!
Nghĩ đến đây, ánh mắt An Quân trầm xuống, khóe miệng lành lạnh.
“Cô La, nếu cô không nhắc đến hiệu trưởng thì em cũng quên mất...” An quân liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương trên tay La Mỹ Linh, “Chiếc nhẫn này, chắc là do hiệu trưởng tặng cho cô La đúng không?!”
An Quân vừa nói xong, cả văn phòng liền im lặng.