Ánh mắt lạnh lùng lại tràn đầy áp bức của Vệ Hàn Tước thoáng quét qua mọi người, sau cùng dừng lại ở An Quân.
“Có chuyện gì xảy ra?”
Người anh hỏi là An Quân!
La Mỹ Linh không chú ý đến ánh mắt của Vệ Hàn Tước, còn tưởng anh đang hỏi cô ta, vội nặn ra nụ cười sáp tới: “Ngài gì đó... ngài Tước, em học sinh này trộm đề, còn dụ dỗ bạn học nam, các giáo viên chúng tôi đang xử lý đây, có điều, ngài yên tâm, một học sinh như vậy, trường trung học hàng đầu Cẩm Đô chúng tôi tuyệt đối sẽ không giữ lại...”
An Quân là cháu gái của tôi
“Trộm đề? Dụ dỗ bạn học nam?” Vệ Hàn Tước nhướng mày, trong giọng nói trầm thấp thoáng mang theo sự lạnh lẽo.
“Đúng thế!” Vẻ mặt La Mỹ Linh khó che giấu nổi sự phấn khích, cô ta chỉ vào An Quân: “Ngài Tước, chính là em ấy!”
Vệ Hàn Tước nhíu hàng chân mày đẹp, anh khoác quân trang, thật sự cuốn hút vượt quy định.
“Chú nhỏ...” An Quân đành gọi.
Toàn bộ giáo viên nhất thời hóa đá nhìn An Quân, không dám tin vào tai mình.
Chú nhỏ ư?!
An Quân vậy mà lại gọi ngài Tước là... chú nhỏ?!
Đầu con bé bị úng rồi sao?!
Không ngờ da mặt lại dày như vậy, còn dám gọi ngài Tước... là chú nhỏ?!
Ngài Tước là chú nhỏ của cậu Vệ đấy!
Chính vào lúc các giáo viên đợi ngài Tước mở miệng mắng An Quân thì lại nghe thấy...
“Có chuyện gì xảy ra?” m cuối của Vệ Hàn Tước hơi nâng lên, cực kỳ êm tai.
Anh không nổi giận, trái lại còn quan tâm...
Đợi... đợi đã!
La Mỹ Linh trợn mắt, sao lại khác với dự đoán của cô ta?!
...
“Kỳ thi cuối tháng lần này, thành tích tổng hợp của cháu xếp thứ nhất toàn trường, ngoài môn ngữ văn, những môn khác đều đạt điểm tối đa, vì vậy, cô La nói cháu trộm đề... còn việc dụ dỗ bạn học nam...”
An Quân thoáng nhìn Vệ Xuyến đang đứng bên cạnh đút một tay vào túi xem náo nhiệt: “Bạn Vệ Xuyến nói cậu ấy là bạn trai của cháu, còn nói tình cảm gì gì đó, không kiềm chế được... Cô La liền nói một bàn tay chẳng thể vỗ thành tiếng, nói cháu dụ dỗ bạn học nam...”
Vệ Xuyến trố mắt nhìn An Quân, thật sự không ngờ An Quân lại có thể bán đứng anh ta như vậy!
“Ồ?” Ánh mắt lạnh lùng của Vệ Hàn Tước quét qua Vệ Xuyến.
Sống lưng Vệ Xuyến không kìm được mà cứng đờ, anh ta nuốt nước bọt, cố trấn tĩnh lại, nhưng lúc đôi mắt phượng chuyển động qua lại, anh ta vẫn cảm thấy sợ sệt...
...
Vệ Hàn Tước thu ánh mắt về, nhìn các giáo viên bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Ai là cô La?!”
Toàn bộ giáo viên đều toát mồ hôi lạnh ở lưng, sau đó cùng nhìn về hướng La Mỹ Linh.
Lúc này La Mỹ Linh đã cảm thấy sự việc không ổn, nhưng mà, đến nước này, cô ta cũng không còn đường lùi, chỉ đành giơ tay trước ánh mắt của mọi người: “Ngài Tước, là tôi...”
“Cô nói An Quân trộm đề? Có bằng chứng gì không?” Ánh mắt của Vệ Hàn Tước bình tĩnh, nhưng mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo, khiến mọi người không kìm được mà cảm thấy sợ hãi tận đáy lòng.
“Ngài Tước... trong chuyện này có thể có hiểu lầm gì đó.” La Mỹ Linh bị khí thế mạnh mẽ của Vệ Hàn Tước chèn ép đến sắp phát khóc: “Có thể mấy ngày nay em An Quân học hành vất vả, nên thành tích mới nhảy vọt như vậy...”
Vệ Hàn Tước hơi nhướng mày: “Hình như lúc này thái độ của cô La không phải thế này...”
“Ngài Tước...” Mồ hôi lạnh trên mặt La Mỹ Linh phút chốc chảy xuống.
Còn chưa đợi La Mỹ Linh mở miệng thì Vệ Hàn Tước đã phủi tay ngắt lời cô ta: “Còn chuyện dụ dỗ bạn học nam...”
Vệ Hàn Tước thoáng nhìn Vệ Xuyến đang dựa tường xem náo nhiệt: An Quân là cháu gái của tôi, tôi hiểu tính nó hơn ai hết, nó tuyệt đối không làm ra chuyện như vậy...”
Cái gì?!
Cháu gái ư?!
Giáo viên trong văn phòng đều bị sốc, cùng trố mắt nhìn An Quân.
Chuyện này...
Chuyện này là thế nào?!
Từ lúc nào mà ngài Tước lại có thêm cô cháu gái?!
La Mỹ Linh chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, ngồi thụp xuống đất, máu huyết trên mặt phút chốc biến mất, môi chuyển sang trắng bệch đến đáng sợ.
Tiêu rồi!