Bắc Bắc nghẹn họng, ngước mắt trừng anh, đôi mắt ngập nước nhìn anh, làm anh có chút nhịn không được.
"Bắc Bắc." Chu Thịnh cúi đầu, để trán hai người chạm vào nhau, hôn lên chóp mũi cô, khẽ hỏi "Nhớ anh không?"
Bắc Bắc bật cười, dở khóc dở cười nhìn anh, duỗi tay ôm lấy cổ Chu Thịnh, dùng hành động cho anh biết, cô có nhớ anh không.
Trong phòng, đôi vợ chồng mới cưới lâu rồi không gặp nhau, đầy ngọt ngào, tỏa ra khắp phòng.
Một lúc sau, Chu Thịnh mới ôm cô, ngồi xuống mép giường bên cạnh.
Hai người cũng không tiến đến bước kia, Chu Thịnh nghĩ, tuy rằng Bắc Bắc thích anh, nhưng cũng chưa đạt đến mức độ đó, cho dù Bắc Bắc có đồng ý, Chu Thịnh cũng không muốn ép buộc cô.
Hơi thở bình thường trở lại, Chu Thịnh khôi phục lại vẻ mặt bình thường, duỗi tay vỗ nhẹ đầu Bắc Bắc, nói chuyện với cô.
"Ngạc nhiên không?"
Bắc Bắc không ngừng gật đầu, "Ngạc nhiên."
Là rất ngạc nhiên, cô nhìn Chu Thịnh, nhịn không được hỏi "Tại sao anh lại đến đây?" Lúc trước, cũng không nghe Chu Thịnh muốn đến đây, bỗng nhiên nhìn thấy anh, thật sự có chút bất ngờ.
Chu Thịnh cười khẽ, cong cong môi "Vợ của anh đã một tuần không về, nếu anh không đến, anh lo lắng vợ mình sẽ quên mất anh."
Bắc Bắc nghẹn họng, bất đắc dĩ cười "Không đâụ"
Chu Thịnh hừ lạnh một tiếng, liếc mắt nhìn Bắc Bắc "Điều đó không quan trọng, quan trọng là vợ anh đang nghi ngờ anh thích đàn ông."
Bắc Bắc "...."
Cô nhìn Chu Thịnh, có chút dở khóc dở cười.
Cô bất đắc dĩ cười, giải thích lần thứ n "Là Manh Manh nói, không phải em."
"Nhưng em cũng nghĩ như vậy."
Bắc Bắc chớp chớp mắt, vội vàng phủ nhận "Em không có, em thật sự không có nghĩ như vậy, em biết anh thích em mà."
Nghe cô nói, Chu Thịnh cong cong khóe môi nhìn Bắc Bắc, dáng vẻ cười như không, "Mấy ngày không gặp, sao em lại trở nên tự luyến như vậy?"
Bắc Bắc hừ một tiếng, nhướng mày nhìn Chu Thịnh "Chẳng lẽ không phải sao?"
Chu Thịnh cười, liên tục nói "Em nói không sai."
Anh duỗi tay nhéo lỗ tai Bắc Bắc, trêu đùa nói "Rất thích em."
Khuôn mặt Bắc Bắc đỏ bừng, chui đầu vào lồng ngực Chu Thịnh cọ cọ "Chu Thịnh."
"Hửm?"
"Anh đã ăn chưa?"
"Anh ăn rồi."
Bắc Bắc a một tiếng, vắt hết óc suy nghĩ nửa ngày, không biết nên kiếm lý do gì để nói chuyện với Chu Thịnh.
Chu Thịnh đem cô ôm vào trong ngực, cằm đặt trên đầu Bắc Bắc, duỗi tay vỗ vỗ lưng cô, "Em mệt sao?"
"Cũng bình thường."
"Sáng mai có phải phải quay phim không?"
Bắc Bắc ừ một tiếng "Buổi sáng 8 giờ."
Đây là công việc đã lên lịch trước, bây giờ Bắc Bắc muốn thay đổi cũng không được. Hiện tại cũng đã muộn, Mã Viễn chắc là đang ngủ, chưa kể cô còn là một người mới, cô cũng không có lá gan, đi nói với Mã Viễn dời cảnh quay của mình.
Bắc Bắc có chút bối rối nhìn Chu Thịnh "Anh ở đây mấy ngày."
"Ngày mai trở về."
Bắc Bắc tiếc nuối nói "Xin lỗi, em phải đóng phim, không có thời gian ở với anh."
Chu Thịnh bật cười, xoa xoa tóc cô, cười nhẹ nói "Ừ, không sao."
Anh dừng một chút, nói tiếp "Đêm nay ở với anh là được."
Bắc Bắc "...."
Chu Thịnh đi vào phòng tắm tắm rửa, mà Bắc Bắc đang nằm ở trên giường, có chút khẩn trương cầm điện thoại, nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm.