Vừa nãy, Chu Thịnh mang cái túi để ngoài cửa vào phòng, Bắc Bắc nhìn thấy, bên trong có đầy đủ quần áo tắm rửa, có thể nói rất đầy đủ nha.
Chu Thịnh cười như không cười nhìn Bắc Bắc, từ trong túi lấy đồ ra, hỏi ý kiến của cô, liền xoay người vào phòng tắm.
Lúc này Bắc Bắc có chút hối hận, lúc nãy Chu Thịnh nói tối nay sẽ ngủ ở đây, tại sao cô lại đồng ý, vì sao không từ chối A a a a Bắc Bắc xoa xoa mái tóc lộn xộn, cuộc sống này không còn gì luyến tiếc nữa.
Tuy cô và Chu Thịnh đã kết hôn, ở chung với nhau cũng rất lâu, nhưng thật ra vẫn luôn chia phòng ngủ, ngay cả sau cuộc nói chuyện đó, thói quen đó vẫn không thay đổi, Bắc Bắc vẫn như cũ về phòng khách, còn Chu Thịnh, anh cũng không nhắc đến chuyện ngủ chung.
Cho đến hôm nay, đây là lần đầu tiên bọn họ ngủ chung với nhaụ
Bắc Bắc có chút lo lắng, hít sâu nhiều lần, phát hiện bản thân không có cách nào bình tĩnh lại, cuối cùng chỉ có thể đi kiếm người nói chuyện phiếm, cô muốn tìm Manh Manh làm điểm tựa, cũng coi như phân tán sự chú ý của bản thân.
Bắc Bắc suy nghĩ một lúc, cảm thấy tìm Manh Manh bày cách, không bằng hỏi Baidu cho nhanh, cho nên cô trực tiếp bỏ qua chuyện này.
Triệu Manh Manh rất thích hóng chuyện, cái này Bắc Bắc rất khâm phục, hai người lôi lôi kéo kéo, nói chuyện từ đông sang tây, từ nam qua bắc, trò chuyện một lúc lâu, cuối cùng Bắc Bắc mới tạm thời quên mất chuyện tối nay Chu Thịnh và mình ngủ chung.
Chẳng qua, cô vừa mới quên, cửa phòng tắm liền mở ra.
Bắc Bắc sửng sốt, nghe thấy tiếng động theo bản năng nhìn qua.
Lọt vào tầm mắt là thân hình săn chắc, ánh mắt Bắc Bắc từ dưới nhìn lên trên, hai chân của Chu Thịnh, không thể không nói rất dài nha, đôi mắt cô nhìn thẳng, lại hướng lên trên, Bắc Bắc hét lớn "Chu Thịnh, tại sao anh không mặc quầ áo? "
Chu Thịnh không để ý trả lời "Anh có thói quen ngủ khỏa thân."
Bắc Bắc "....Nhưng tối nay.... Không phải anh ngủ một mình nha."
Nếu là ngủ riêng, Bắc Bắc sẽ mặc kệ thói quen của anh, chuyện đó đối với Bắc Bắc mà nói, đều không có gì.
Cô kinh ngạc nhìn vẻ mặt cười như không kia của Chu Thịnh, có chút ngượng ngùng " Anh cười cái gì?"
Chu Thịnh cong môi, cười nhẹ ra tiếng "Cười vợ anh sao lại có thể đáng yêu như vậy?"
Bắc Bắc nghẹn họng, trừng anh "Anh mặc quần áo nhanh lên, rồi sấy tóc cho khô."
Chu Thịnh ừ một tiếng "Tóc sấy liền đây, còn quần áo không mặc."
Bắc Bắc ".... Không được." Khuôn mặt cô đỏ bừng, nhìn Chu Thịnh nói "Nếu anh không mặc quần áo, đừng hòng lên giường của em."
Chu Thịnh nhướng mày, mỉm cười nhìn Bắc Bắc "Em đang uy hiếp anh sao?"
Bắc Bắc nghẹn một tiếng, không ngừng gật đầu "Đúng vậy."
Nếu không, cô thật sự lo lắng Chu Thịnh cứ như vậy mà lên đây nằm, tối nay của cô mà nói, thật sự khó ngủ.
Nghe cô nói vậy, Chu Thịnh cong cong môi, ngoan ngoãn đáp lời "Được rồi, nghe lời của vợ."
Bắc Bắc "....."
Liếc Chu Thịnh một cái, cô cuộn chăn, lên giường nằm, tiếp tục cùng Manh Manh nói chuyện, chúc nhau ngủ ngon.
Một lúc sau, Chu Thịnh sấy tóc xong, cũng mặc luôn quần áo.
Chu Thịnh thấy ánh mắt Bắc Bắc nhìn qua, cong môi cười hỏi "Thế nào, như vậy đã được chưa?"