Bắc Bắc suy nghĩ, nói với anh "Đúng rồi, lần trước mẹ của anh gọi cho em."
"Ai?"
"Mẹ của anh."
Chu Thịnh khẽ cười, hỏi "Mẹ của ai?"
Bắc Bắc nghẹ họng, vội vàng sửa lại "Mẹ của chúng ta."
"Tốt lắm, mẹ gọi cho em có chuyện gì?"
Bắc Bắc nghiêng đầu suy nghĩ nói "Mẹ hỏi gần đây có phải rất bận không, tại sao không cùng anh về nhà thăm bọn họ."
"Vậy em nói như thế nào?"
Bắc Bắc ừ một tiếng "Em nói hơi bận." Cô dừng một chút, hỏi Chu Thịnh "Có phải anh không nói chuyện em đóng phim với mọi người không?"
"Làm sao vậy?" Chu Thịnh dịu dàng hỏi "Chưa nói, lần sau về nhà sẽ nói với bọn họ, cho mọi người một bất ngờ."
Bắc bắc nghẹn họng, hỏi lại "Không phải là khiếp sợ sao?" Cô có chút lo lắng, một gia đình như Chu gia, sẽ cho cô xuất đầu lộ diện đi đóng phim sao.
Chu Thịnh như biết được suy nghĩ của cô, vội vàng nói "Đừng lo lắng, ba mẹ anh rất tiến bộ, bọn họ sẽ không ngăn cản em."
"Thật sao?"
Chu Thịnh bật cười, gật đầu nói "Ừ, thật sự."
Anh trầm ngâm giây lát, mở cửa xuống xe, ròi nói với Bắc Bắc "Bây giờ em nên lo lắng chuyện khác."
Bắc Bắc sửng sốt, không hiểu lời nói của Chu Thịnh "Chuyện gì?"
Chu Thịnh đi đến khách sạn, trực tiếp ấn thang máy lên lầu "Chuyện vừa nãy, về giới tính của anh."
Bắc Bắc "...." Cô lè lưỡi, muốn trốn tránh chuyện này "Không phải đã qua rồi sao?"
"Không có." Chu Thịnh cười, tiếp tục nói "Anh sẽ không bỏ qua, một tuần không gặp, vợ của anh đã nghi ngờ anh thích đàn ông."
Bắc Bắc "Em không có, là trên mạng nói."
"Nhưng em cũng nghĩ như vậy."
Bắc Bắc "...." Cô muốn giải thích, nhưng suy nghĩ nửa ngày, cũng không tìm được một cái cớ, chỉ có thể bất lực nói "Là Manh Manh nói với em, em không có nghĩ như vậy."
Chu Thịnh nhìn chằm chằm số đang nhảy trên thang máy, khẽ cười "Không sao, dù gì bây giờ có thể xác nhận."
Bắc Bắc a một tiếng "Ý anh là?"
Cô không hiểu ý của Chu Thịnh.
Chu Thịnh cong cong khóe môi, từ trong thang máy đi ra, theo trí nhớ của anh tìm số phòng, đối với người bên kia điện thoại cười nhẹ nói "Đến đây mở cửa."
"A?" Giọng nói Bắc Bắc không nén được sự kinh ngạc "Cái gì, đến đâu mở cửa?"
Chu Thịnh bất cười, lấy tay gõ cửa, giọng nói trầm thấp ở bên tai vang lên.
Anh nói "Vợ, anh đang đứng trước cửa, đến đây mở cửa cho anh."
26.
Editor 14thfebruary
Cánh cửa mở ra, bốn mắt nhìn nhaụ
Hai người chỉ mới không gặp nhau một tuần, nhưng Bắc Bắc lại cảm thấy rất lâu rồi, như một tháng không được thấy người đàn ông trước mắt.
Cô há miệng thở dốc, định hỏi "Sao mà anh...." mấy chữ "lại ở đây" chưa kịp nói, CHu Thịnh đã đi vào, thuận tay đóng cửa lại, một tay ôm lấy eo Bắc Bắc, một tay khác từ sau cửa, đặt lên gáy cô, cúi đầu hôn xuống.
"Chụ.."
"Ừ." Chu Thịnh cúi đầu hôn cô, nhẹ cắn khóe môi, thừa lúc cô kêu đầu, đầu lưỡi linh hoạt tiến vào, cuốn lấy lưỡi cô triền miên.
Trong chốc lát, một câu Bắc Bắc cũng không nói được, chỉ có thể phát ra tiếng ngâm trầm thấp.
Một lúc sau, Chu Thịnh buông cô ra, cúi đầu hôn nhẹ, mỉm cười hỏi "Vợ."
"A?"
"Hiện tại còn cảm thấy chồng em thích đàn ông không?"
Bắc Bắc ".... Em không...." Còn chưa dứt lời, Chu Thịnh đã cắn cô một cái.
Cô bị đau, hừ một tiếng "Anh làm gì vậy?"
"Trừng phạt em."