Thực tế, Bắc Bắc đã chụp lại thời gian quay phim của mình cho Chu Thịnh, có khi anh sẽ gửi tin nhắn cho Bắc Bắc khi cô ở phim trường, hai người thỉnh thoảng trò chuyện, cho nên đối với việc khi nào Bắc Bắc đóng phim, Chu Thịnh đều nắm rõ.
"Bắc Bắc." Âm thanh trầm thấp của Chu Thịnh từ bên kia truyền đến.
Bắc Bắc thấy lỗi tai như bị điện giật, những lời này bình thường cô đều nghe, nhưng mỗi lần, Chu Thịnh gọi tên cô, cô đều cảm thấy âm thanh này, có chút mê người.
"Hả?" Bắc Bắc cười khẽ, cong cong môi hỏi anh "Bây giờ anh về nhà sao?"
Chu Thịnh ngước mắt, nhìn con đường sáng ngời phía trước đáp "Ừ."
Bắc Bắc cười nhẹ hỏi "Tối nay tăng ca sao?"
"Ừ." Chu Thịnh dừng một chút, thấp giọng hỏi cô "Hôm nay ở đoàn phim thế nào, đã quen chưa?"
Bắc Bắc dở khóc dở cười, "Quen rồi ạ." Những lời này, mỗi ngày Chu Thịnh đều phải hỏi cô một lần, sau khi hỏi, đều bắt Bắc Bắc kể cho anh nghe chuyện ở đoàn phim.
Bắc Bắc nói đến chuyện ở đoàn phim, âm thanh không nén được sự vui vẻ, Chu Thịnh nghe thấy, trong lòng có chút ghen tị.
Đang nghe Bắc Bắc nói đến cô cùng Triệu Manh Manh nói về anh, nháy mắt Chu Thịnh hứng thú hỏi "A, nói gì về anh?"
Bắc Bắc cười, âm thanh trong trẻo, vô cùng vui vẻ "Anh muốn biết sao?"
"Ừ, muốn biết."
Bắc Bắc nhoẻn miệng cười "Manh Manh nói với em, trên mạng đều đang thảo luận về xu hướng giới tính của anh."
Chu Thịnh dừng một lát, nhướng mày "Hửm?"
Bắc Bắc bắt đầu nói trên mạng nói lâu rồi không thấy anh trên hot search, trải qua rất nhiều suy đoán, khả năng lớn nhất đó là anh thích đàn ông. Bắc Bắc vừa nói vừa nói vừa cười, như thể người đó không liên quan đến anh.
Chu Thịnh nhe vậy, sắc mặt hơi trầm xuống, nhưng đối với âm thanh ở bên kia, anh không thể nói những lời nghiêm túc.
Anh ho nhẹ, bất đắc dĩ hỏi Bắc Bắc "Em cũng cảm thấy vậy sao?"
Bắc Bắc a một tiếng, không cười nữa "Không có nha."
Chu Thịnh hừ lạnh "Vậy sao em cười vui vẻ như vậy?"
Bắc Bắc "..... Em chỉ cảm thấy, cư dân mạng rất rảnh rỗi."
Chu Thịnh tiếp tục cười lạnh, "Nếu em không phải vợ anh, có phải cũng cảm thấy không?"
Nghe vậy, Bắc Bắc a một tiếng, suy nghĩ một lúc, thành thật gật đầu "Chắc là vậy."
Chu Thịnh "....."
Sau khi nói xong, Bắc Bắc mới cảm thấy có cái gì sai sai, vội vàng giải thích "Điều đó rất kỳ lạ. Anh xem lúc trước xuất hiện trên hot search rất thường xuyên, hiện tại không thấy, chắc chắc sẽ làm người khác cảm thấy kỳ quái đúng không?"
Chu Thịnh không nói lời nào, trầm mặc thật lâu rồi mới nói "Ừ."
Bắc Bắc ".....Em không có nói là anh thích đàn ông, em biết anh thích em mà."
Chu Thịnh dừng lại, bất đắc dĩ nở nụ cười thấp giọng nói "Ừ, biết là tốt."
Bắc Bắc tặc lưỡi, còn tốt, không có mắng người. Cô lo lắng Chu Thịnh sẽ vì chuyện này mà tức giận, cô thật sự không biết cách dỗ dành, an ủi người khác.
Nháy mắt, hai người đều im lặng.
Chu Thịnh nhìn ánh sáng phía trước, khóe môi nhẹ cong "Bắc Bắc."
"Hả?"
"Em đã ở đoàn phim bao lâu rồi."
"Một tuần." Bắc Bắc mỗi ngày đều đếm ngày, cô biết mình ở đoàn phim không lâu, chỉ có nửa tháng, cảnh diễn của cô sẽ kết thúc.
Chu Thịnh ừ một tiếng, thấp giọng hỏi "Đã một tuần rồi sao?"
"Đúng vậy."