Trong phòng, Bắc Bắc ngồi xuống phía sau cửa, vừa đi vào trong phòng, khóa cửa được một lúc, cả người cô liền không chống đỡ được.
Bộ dạng lúc nãy của Chu Thịnh, dọa cô sợ không nhẹ.
Bắc Bắc cũng không biết, nguyên nhân Chu Thịnh bị như vậy là gì. Từ ánh mắt, cho đến hành động của anh, làm cô cảm thấy sợ hãi.
Một Chu Thịnh như vậy, cô hoàn toàn không dám trêu chọc.
Âm thanh nức nở từ trong phòng truyền ra, Bắc Bắc khẽ cắn môi dưới, cố gắng khiến bản thân không phát ra tiếng động, nhưng cô khống chế không được.
Không biết ngồi sau cửa khóc bao lâu, lúc sau Bắc Bắc mệt mỏi, từ chỗ đó, trèo lên giường, đem chính mình cuộn vào trong chăn.
Một lúc sau, Bắc Bắc thở phì phò xốc chăn lên, nhìn chằm chằm trần nhà tối đen.
Lúc nãy, cô nghĩ đến, vì sao Chu Thịnh lại nói mình bất đắc dĩ trở về.
Bắc Bắc chớp chớp mắt, lấy điện thoại ở trong túi ra xem, quả nhiên, thấy Tiểu Ngư nhắn cho cô không biết bao nhiêu tin.
.....
Tiểu Ngư nhắn nhiều cho cô vậy, lúc đầu hỏi cô đi đâu, còn lại hỏi cô đang làm gì, vì sao không trả lời tin nhắn, còn nói khi nào Bắc Bắc về nhà nhớ nhắn tin lại cho cô ấy.
Bắc Bắc đọc hết tin nhắn, mới nhắn cho cô ấy mình đã về nhà.
Rất nhanh Tiểu Ngư đã nhắn lại.
Lúc sau, Tiểu Ngư nhắn qua, Bắc Bắc cũng chưa có xem.
Cô duỗi tay xoa xoa ấn đường, từ trên giường leo xuống, đi vào phòng tắm.
Trong phòng tắm, đèn điện sáng trưng.
Bắc Bắc nhìn mình trong gương, cúi xuống nhìn cổ mình lưu lại dấu hôn vô cùng rõ ràng. Bắc Bắc nhìn đến thất thần.
Cô chần chừ vài giây, duỗi tay chạm vào một chỗ, nơi đó, giống như còn lưu lại hơi ấm của Chu Thịnh.
Thật ra Bắc Bắc cũng không ghét cùng Chu Thịnh thân mật, chỉ là cô ghét chuyện như đêm nay, không hề báo trước, làm cô có chút bất ngờ.
Hơn nữa, những điều Chu Thịnh nói, làm cô cảm thấy khổ sở.
Cô không biết mình có nói, gả cho anh rất khó chịụ
Rõ ràng cô không hề có ý đó.
Từ phòng tắm đi ra, Bắc Bắc cũng không có bật đèn ngủ, trực tiếp bò lên giường, chuẩn bị đi ngủ.
Trải qua một trận vừa rồi, nháy mắt cô không có tâm tình làm cái gì. Thời gian còn sớm, nhưng Bắc Bắc không muốn làm gì cả.
Cô lắng nghe tiếng động bên ngoài, nhưng ngoài đó cũng im lặng.
Băc Bắc hừ lạnh, cô tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho Chu Thịnh. Đồ trứng thối, Bắc Bắc thầm mắng ở trong lòng, rõ ràng là không có chuyện gì, tại sao anh lại hiểu lầm.
Bỗng nhiên, bên ngoài có tiếng động.
Bắc Bắc mở mắt một hồi, hình như là âm thanh trong phòng bếp vang lên, Bắc Bắc nghe thấy, nhịn không được bĩu môi, dùng đầu ngón chân suy nghĩ, không biết là Chu Thịnh đang làm gì.
Cô nghĩ, đột nhiên duỗi tay xoa xoa bụng mình, buổi tối cô còn chưa ăn cơm, còn nghĩ về nhà sẽ cùng Chu Thịnh cùng nhau ăn, không nghĩ đến, vừa về đến nhà đã bị Chu Thịnh quậy một trận, Bắc Bắc liền quên mất chyện ăn cơm.
Cô trốn trong chăn, than vãn Thật đói bụng.
Nửa tiếng trôi qua, cửa phòng Bắc Bắc có người gõ gõ, cô không lên tiêng, giọng nói của Chu Thịnh bên ngoài, truyền vào.
"Bắc Bắc."
Cô không nói chuyện.
Chu Thịnh tiếp tục nói "Thật xin lỗi, vừa rồi anh kích động quá mức."