⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh cười lạnh, cúi đầu nhìn cô, siết chặt cằm của cô, nhíu mày lạnh lùng "Có phải cưới tôi khiến em cảm thấy rất khó chịu?"
Bắc Bắc sửng sốt, theo bản năng lắc đầu "Anh nói cái gì?"
Chu Thịnh nhìn phản ứng của cô, cười nhạo một tiếng "Nếu không khó chịu, vậy hiện tại em trốn tránh tôi vì cái gì?"
Không đợi Bắc Bắc trả lời, anh lại tiếp tục nói "Nếu không khó chịu, vậy tối nay liền thực hiện trách nhiệm của em đi "
Bắc Bắc sửng sốt, chưa kịp phản ứng, Chu Thịnh đã cúi đầu hôn cô, có chút tàn nhẫn, anh giữ chặt đầu Bắc Bắc, dùng sức cắn mút̼ môi cô.
Sức lực này làm cho Bắc Bắc đau nhịn không được rên một tiếng. Mà cô vừa lên tiếng, Chu Thịnh càng không thể khống chế được sức lực của mình, hung hăng bắt nạt cô.
"Chu Thịnh, anh bỏ em ra."
Chu Thịnh cười lạnh, cúi đầu tiếp tục hành động của mình.
"Em là vợ của tôi, tôi làm như vậy cũng là hợp pháp."
Bắc Bắc hai mắt rưng rưng, nhìn Chu Thịnh, cô không biết tại sao Chu Thịnh lại biến thành bộ dạng này.
Biết bản thân không có đường lui, cũng chạy không thoát, nháy mắt Bắc Bắc liền không kháng cự, mặc kệ Chu Thịnh.
.....
Một lúc sau, quần áo trên người Bắc Bắc lộn xộn, cô lấy tay che lại quần áo của mình, đáy mắt hiện lên tia sợ hãi, nhìn về phía Chu Thịnh.
Giọng nói Chu Thịnh khàn khàn vang lên bên tai cô "Bắc Bắc."
"Anh đừng đến đây." Bắc Bắc ngước mắt, hoảng sợ nhìn Chu Thịnh.
Chu Thịnh duỗi tay muốn ôm cô, còn chưa đụng tới mặt Bắc Bắc, đã bị cô tránh đi.
Bắc Bắc ngước mắt nhìn Chu Thịnh, thấy anh mấp máy môi ngồi xổm ở một bên, nhìn vô cùng đáng thương.
Chu Thịnh rũ mắt nhìn, đột nhiên hối hận, anh dọa cô sợ rồi, rõ ràng ý anh không phải như vậy, nhưng Chu Thịnh chỉ cần nghĩ đến việc Bắc Bắc chuyển ngành, trong thời gian gần đây gặp người kia, buổi chiều còn đi gặp hắn, anh liền cảm thấy tức giận.
Vì cái gì, anh không đáng tin vậy sao?
Bọn họ đã kết hôn một thời gian, cho dù ban đầu không có tình cảm, nhưng thời gian trôi qua, có phải hay không cũng có một chút cảm giác.
Cho dù không có, đối với chuyện này, Bắc Bắc cũng không nên gạt anh. Huống chi, Chu Thịnh đã hỏi qua một lần, nhưng mỗi lần đều bị cô né tránh.
Nghĩ đến chuyện đó, Chu Thịnh nhịn không được suy nghĩ nhiều, cô muốn làm diễn viên, muốn đi đóng phim, có phải muốn chạy trốn khỏi anh, muốn đi ra cái nhà giam này.
Chu Thịnh cảm thấy có chút thất bại, nhìn những giọt nước mắt trong mắt cô nói "Xin lỗi."
Bắc Bắc rũ mắt, không nhìn anh. Nhưng lại lùi ra một chút, cách xa Chu Thịnh.
Chu Thịnh nhìn dáng vẻ của cô, không biết nên giải thích như thế nào. Nghĩ mình sẽ nói bởi vì gọi cho giáo viên của cô, mới biết chuyện cô chuyển ngành sang diễn xuất, hay nên nói là buổi chiều biết cô đi gặp Mã Viễn, trước đó còn gặp Lê Tiêu, cho nên ghen tị, trong lòng không thoải mái nên mới như vậy.
Anh không biết nên giải thích mọi chuyện như thế nào.
Anh chỉ nhìn Bắc Bắc, không kịp làm cái gì.
"Anh đừng đến đây."
Chu Thịnh nghẹn họng "Được."
Bắc Bắc rũ mắt, từ trên sô pha đứng dậy, xoay người nhanh chóng trở về phòng ngủ.
Ngoài cửa, Chu Thịnh nghe thấy tiếng cửa bị khóa trái, cười nhạo một tiếng.
Chu Thịnh, mày đúng là đồ thất bại.

⬅ Trước Tiếp ➡