Bắc Bắc tiếp tục nghe, trong lòng không ngừng mắng Hừ, anh cũng biết mình kích động quá mức sao?
Chu Thịnh rũ mắt, đứng đối diện cửa phòng, tiếp tục nói, giải thích cho hành động lúc nãy của mình "Lúc chiều anh có gọi điện cho giáo viên của trường em."
Bắc Bắc hơi giật mình, nhịn không được cảm thán Hèn gì.
"Giáo viên nói em chuyên ngành sang diễn xuất có phải không?" Chu Thịnh nhịn không được châm biếm, như trào phúng chính mình "Thì ra em muốn học diễn xuất, anh thế nhưng cũng không biết."
Chu Thịnh dừng chút, tiếp tục hỏi "Có phải trước kia em đã muốn học diễn xuất?"
Bắc Bắc nhấp môi, ngước mắt nhìn trần nhà tối đen như mực, không nói chuyện.
Chu Thịnh cũng không để ý cô không nói gì, nói tiếp "Giáo viên của em lúc sau nói với anh, anh có chút giật mình, nhưng cũng không cảm thấy tức giận, cho đến khi anh nhờ trợ lý điều tra một chút, gần đây em đi những đâu, mới biết em cùng Mã Viễn có liên lạc với nhaụ" Dừng vài giây, Chu Thịnh đột nhiên hỏi cô "Em có phải còn thích Lê Tiêu không? Ngày đó anh từ chối Mã Viễn cho em, có phải em thấy hối hận không?"
Sau khi nói xong, trong phòng thật lâu cũng không có đáp lại.
Chu Thịnh nhìn cửa phòng, lần đầu tiên cảm thấy mình thất bại vô cùng.
Anh đứng ở cửa hồi lâu, Bắc Bắc vẫn không có phản ứng, Chu Thịnh dừng một chút, thấp giọng nói "Anh về phòng trước." Vừa dứt lời, cửa phòng liền mở ra, Bắc Bắc ngước mắt, nhìn về phía Chu Thịnh.
Bốn mắt nhìn nhau, Bắc Bắc cười lạnh một tiếng "Cho nên, anh cảm thấy tôi ngɵạı tình?"
"Anh không....." Chu Thịnh còn chưa nói xong, đã bị Bắc Bắc ngắt lời.
Bắc Bắc tiếp tục cười nhạo, nhướng mày hỏi "Không cảm thấy tôi ngɵạı tình, vậy vừa rồi anh đã làm gì với tôi?" Nói rồi, cô đem cổ áo kéo xuống, ở cổ toàn là dấu hôn, toàn bộ đều lộ ra trước mặt Chu Thịnh.
Anh nhìn, ánh mắt trầm xuống, yết hầu di chuyển.
Bắc Bắc nhìn một loạt phản ứng của anh, mắng một câu "Lưu manh."
Nói xong, cảm thấy không đủ, lại mắng thêm lần nữa "Sắc lang."
Chu Thịnh "....." Anh á khẩu không nói được câu nào, đem hai cái danh hiệu kia ghi nhận.
Bắc Bắc khoanh tay trước ngực, nâng cằm lên nhìn Chu Thịnh nói "Chu Thịnh, vừa rồi là anh có ý gì? Anh cho rằng nói xin lỗi xong là xong việc sao?"
Chu Thịnh nghẹn họng, muốn giả thích một chút "Anh không có ý đó."
"Vậy anh có ý gì? Giọng nói Bắc Bắc nháy mắt lạnh xuống, nhìn qua đều thấy không muốn nhiều lời với anh. Đối diện tầm mắt của Chu Thịnh, Bắc Bắc cười nhạo "Anh vừa rồi chính là có ý này."
Chu Thịnh "......"
Bắc Bắc tiếp tục nói "Anh không cần thấy nên làm gì nữa sao, chỉ xin lỗi là đủ rồi?"
Chu Thịnh dừng chút, nhìn Bắc Bắc trước mặt, cẩn thận hỏi "Vậy phải làm thế nào mới đủ?"
Bắc Bắc nhìn bộ dạng anh như vậy, kiềm chế khóe miệng đang cười, lạnh lùng nói "Như thế nào cũng không đủ, tạm thời em không muốn nhìn thấy anh, anh trở về phòng đi."
Nghe vậy, Chu Thịnh vội vàng đáp "Được, anh lập tức đi."
Nói xong, không đợi Bắc Bắc trả lời, Chu Thịnh liền xoay người đi đến phòng bên cạnh, ở phía trước, còn cố ý quay lại nói xin lỗi với Bắc Bắc "Thật xin lỗi, mong em tha thứ cho anh."
Bắc Bắc ......"