⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe vậy, đôi mắt Mã Viễn sáng ngời, kinh ngạc nhìn Bắc Bắc "Nếu cô không phiền, tôi kêu Lê Tiêu diễn thử với cô một đoạn?"
Bắc Bắc không từ chối, "Được."
Một tiếng sau, trên mặt Mã Viễn đều là ý cười thể hiện sự yêu thích của mình đối với Bắc Bắc.
"Tốt lắm tốt lắm." Mã Viễn đối với Bắc Bắc vô cùng hài lòng, cảm thấy ánh mắt của mình đúng là không tồi.
Bắc Bắc bật cười, cong cong môi nói "Không dám, là do đạo diễn chỉ bảo."
Nói ra lời này, ngay cả Lê Tiêu cũng phản bác "Là do cô có thiên phú, rõ ràng đạo diễn chưa nói gì, nhưng cô thể hiện rất tốt." Quan trọng hơn, khi diễn Lê Tiêu cũng không có đàn áp Bắc Bắc.
Tuy rằng Lê Tiêu đã đem khí thế của mình thu lại một chút, nhưng cho dù là thế nào, cũng chỉ là một người mới, tuyệt đối không có tài năng như Bắc Bắc.
Bắc Bắc chỉ cong môi cười nhạt, không giải thích nhiềụ
"Đạo diễn, nếu không còn vấn đề gì nữa, tôi xin phép đi trước."
"Được được, đến lúc đó tôi sẽ tìm cô nói chuyện."
"Không thành vấn đề."
Lê Tiêu nhìn cô, hói "Cô tự mình bắt xe đến đây?"
"Ừ."
Lê Tiêu cười "Đúng lúc tôi cũng có việc, tôi đưa cô về trường học?"
Bắc Bắc ngẩn ra, vội vàng từ chối "Không cần."
Cô từ chối quá trực tiếp và thẳng thắng, làm cho Mã Viễn và Lê Tiêu đều sửng sốt hồi lâụ
Bắc Bắc cười giải thích "Tôi còn có việc phải đi chỗ khác, không phiền toái Lê ảnh đế."
Lê Tiêu dừng lại, muốn nói gì đó, nhưng bị Mã Viễn kéo lại.
"Đúng đúng, Lê Tiêu không được, Lê Tiêu khá bắt mắt, lỡ như bị người ta đưa tin, ngày mai Bắc Bắc liền lên hot search phải làm sao đây."
Cuối cùng, là Mã Viễn đưa Bắc Bắc ra trạm tàu điện ngầm, cô từ tàu điện ngầm đi về nhà.
Mà Mã Viễn, sau khi biết Bắc Bắc ngồi tàu điện ngầm về nhà, vẻ mặt có chút kinh ngạc khó có thể giải thích được. Ông nghĩ, nếu đã cùng Chu Thịnh ở một chỗ, tại sao lại đi tàu điện ngầm.
Bắc Bắc nhìn vẻ mặt của Mã viễn, cũng không giải thích.
Cô cười cười rồi xoay người rời đi. Từ phòng làm việc bắt xe về nhà, lúc Bắc Bắc đến nơi, đã là 6 giờ tối.
Trong phòng tối đen như mực, Bắc Bắc có chút kinh ngạc, không phải Chu Thịnh nói....Sẽ sớm về nhà sao?
Cô đứng ở cửa thay giày, giơ tay bật đèn lên.
Bột nhiên, Bắc Bắc thấy người đàn ông nằm trên sô pha, vô cùng kinh ngạc "Chu Thịnh?"
Chu Thịnh không phản ứng, Bắc Bắc sửng sốt một chút, vội vàng thay giày đi qua, vừa đến gần, đã bị Chu Thịnh đẩy ngã trên ghế.
"Chu Thịnh, anh muốn làm gì?" Giọng nói Bắc Bắc kinh ngạc, khó nén được sự hoảng hốt.
Bỗng nhiên Chu Thịnh cười lạnh một tiếng, duỗi tay nắm cằm cô, khiến cô ngẩng đầu lên nhìn anh, giọng nói mang chút nguy hiểm ở bên tai Bắc Bắc vang lên "Bất đắc dĩ phải quay lại sao?"
20.
Editor 14thfebruary
Ánh sáng trong phòng rất sáng, ánh sáng cam lơ lửng trên đỉnh đầu, hơi chói mắt.
Bắc Bắc kinh ngạc nhìn Chu Thịnh, cằm hơi đau, có chút khó chịụ
Cô nhìn Chu Thịnh, muốn tránh bàn tay của anh, nhưng không có kết quả.
Chu Thịnh bây giờ, nhìn vô cùng đáng sợ. Ánh mắt của anh phát ra tia lạnh lẽo, làm cô cảm thấy có chút sợ hãi.
Bây giờ đang là mùa xuân, nhưng từ lòng bàn chân nhịn không được run lên một cái.
"Chu Thịnh."

⬅ Trước Tiếp ➡