⬅ Trước Tiếp ➡
Phòng làm việc của Mã Viễn, cách xa trung tâm thành phố, có chút hẻo lánh.
Lúc Bắc Bắc xuống tàu điện ngầm, phải bắt xe mới tìm được chỗ này.
Cô ngước mắt nhìn tòa nhà trước mặt, gọi cho Mã Viễn.
Một lúc sau, cô thấy bóng dáng của Mã Viễn, cô không nghĩ rằng, Mã Viễn sẽ tự mình ra đón cô, trong tình huống này, cô cũng không phải là người có tên tuổi, mà Mã Viễn lại là một đạo diễn nổi tiếng, không nhất thiết phải tự mình ra đón cô.
"Vất vả rồi." Mã Viễn cười với cô, duỗi tay, chỉ về phía trước, "Đi vào thôi."
Bắc Bắc hơi mỉm cười, gật đầu nói "Làm phiền đạo diễn Mã rồi."
Mã Viễn cười một tiếng "Gọi như lúc trước là được rồi, gọi tôi là thầy mới đúng."
"Được." Bắc Bắc không từ chối, dù sao đối với cô, cũng chỉ là một cách xưng hô mà thôi.
Thấy hai người đi vào, nhân viên ở quầy lễ tân đôi mắt sáng ngời nhìn Bắc bắc, có chút kinh ngạc.
Khi thấy đạo diễn của mình đi ra ngoài, cô ta liền cảm thấy tò mò, nghĩ người nào mặt mũi lớn như vậy, cho đến khi nhìn thấy người thật, cô ta nhịn không được cảm thán, thì ra là đại mỹ nữ, trách không được đạo diễn tự mình tiếp đón.
"Xin chào đạo diễn."
Mã Viễn khẽ ho, chỉ vào Bắc Bắc giới thiệu "Đây là Đồng Bắc Bắc, là diễn viên tôi chọn, người này là Đan Đan.
"Chào cô."
"Chào cô."
Hai người chào hỏi nhau xong, Bắc Bắc liền đi theo Mã Viễn lên lầu, đến phòng làm việc.
Đi vào, Bắc Bắc nhìn thấy một người khác, có chút ngạc nhiên.
Người nọ nhìn cô hơi hơi mỉm cười, gật đầu nói "Chào cô."
Người mà Bắc Bắc nhìn thấy ở phòng làm việc của Mã Viễn là Lê Tiêu, trong lúc nhất thời chưa khôi phục lại tinh thần, hồi lâu cô mới nhoẻn miệng cười "Chào anh."
Cô nhìn Mã viễn, nháy mắt hiểu rõ.
Nam chính trong bộ phim tiếp theo của Mã Viễn, nếu không có gì khác, thì chắc là Lê Tiêu, nhưng cô không biết nữ chính là ai. Bắc Bắc thu lại ánh mắt kinh ngạc, ngồi xuống ghế đối diện Lê Tiêụ
"Xem cái này đi."
Bắc Bắc duỗi tay nhận lấy, gật đầu "Cảm ơn."
Mã Viễn đưa cho Bắc Bắc một phần tư liệu, sau khi xem xong, cô ngước mắt nhìn Mã Viễn, có chút tò mò "Tại sao cho tôi xem cái này?"
"Cảm thấy thế nào?"
Bắc Bắc trầm ngâm một lúc, mới nói "Cũng không tệ lắm, cái này có vẻ hay hơn cái ông cho tôi xem trước đó." Cô cầm trong tay bản thảo, nói một cách tương đối, nhân vật này làm cho người xem thấy dễ chịu hơn, và cũng tăng thêm một số điểm mà khán giả muốn. Chẳng qua lúc diễn, rất khó để thể hiện, nếu có thể diễn một cách tốt nhất, nhân vật này chắc chắn sẽ tỏa sáng.
Đây là ý kiến riêng của Bắc Bắc nếu ở kiếp trước, còn ở đây cô không biết nó sẽ như thế nào.
Mã Viễn khá hứng thú, cười hỏi "Cô nói tôi nghe một chút?"
Bắc Bắc bật cười, gật đầu, bắt đầu phân tích từng chút cho Mã Viễn, cô biết Mã viễn đang thử mình, cho nên cô tận dụng tất cả những khả năng mình có nói ra.
Chờ cô nói xong, không chỉ Mã Viễn, mà Lê Tiêu cũng có chút kinh ngạc.
"Lúc trước cô thật sự không có học qua diễn xuất?"
"Không có."
"Vậy cô có nghiên cứu qua sao?"
Bắc Bắc ừ một tiếng "Có nghiên cứu một chút, tôi đối với cái này rất có hứng thú."

⬅ Trước Tiếp ➡