⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe vậy, Bắc Bắc suy nghĩ giây lát, ôn nhu nói "Đạo diễn của ông khi nào có thời gian, tôi có thể đi diễn thử để xem có được không, ông cũng biết lúc trước tôi không co học qua diễn xuất, không biết có thể đem nhân vật này diễn tốt hay không."
Mã Viễn nghe cô nói những lời này, vội vàng nói "Không sao, tôi tin tưởng cô nhất định không có vấn đề gì, tôi nói nhân vật này, cô nhất định sẽ thích hợp."
Bắc Bắc cười đáp lời "Được."
"Vậy buổi chiều ngày mai, cô có rảnh không? Tới phòng làm việc của tôi."
Ngày mai đúng lúc là thư sáu, Bắc Bắc suy nghĩ vài giây liền đáp ứng "Không thành vấn đề, tôi có thể đi."
"Vậy tôi sẽ nhắn địa chỉ qua điện thoại cho cô."
"Được."
Cúp điện thoại, Bắc Bắc rũ mắt nhìn tờ thông tin chuyển nghành cầm trong tay, suy nghĩ hồi lâu, cô vẫn quyết định không gọi cho Chu Thịnh biết chuyện này, buổi tối ngày mai, về nhà rồi sẽ nói saụ
Nhưng Bắc Bắc sẽ không nghĩ tới, chỉ vì một cuộc điện thoại này, khiến cô và Chu Thịnh cãi nhau một trận long trời lở đất.
19.
Editor 14thfebruary
Phong cảnh bên ngoài cửa sổ rất đẹp. Bắc Bắc bắt xe từ trường đi đến văn phòng làm việc của Mã Viễn. Vị trí của phòng làm việc và trường học cùng hướng, một cái ở phía nam, còn một cái ở phía bắc một chút, ngồi tàu điện ngầm phải mất ba chuyến.
Cũng may, sau bữa trưa bên trong tàu không đông lắm.
Tay Bắc Bắc vịn cột, ngước mắt nhìn biển hiệu của tàu điện ngầm, khóe môi cong cong, tâm trạng vui sướng.
Không biết vì sao, cô cảm thấy có chút kích động, giống như không thể kiềm chế được tình cảm của mình đối với diễn xuất.
Kiếp trước đi diễn rất nhiều năm, mỗi ngày đều ở đoàn phim bận rộn, đến chỗ này đã ba bốn tháng, ngoài việc thỉnh thoảng xem TV ra, đối với diễn xuất cô không hề đụng chạm tới.
Kỳ thật, Bắc Bắc có chút lo lắng, lỡ như không diễn được thì làm sao bây giờ? Có một số việc, nếu như không làm quá lâu, có thể sẽ quên mất.
Nhưng cô lại nghĩ, quên rồi cũng tốt, cô có thể bắt lại từ đầu, đem những thứ đã quên học lại từng chút một.
Nghĩ về những chuyện này, Bắc Bắc cười nhẹ, chuẩn bị tìm chỗ ngồi xuống, thì điện thoại trong túi vang lên.
"Alo."
Chu Thịnh ngồi ở trong phòng, nhíu mày nhìn những tư lậu trên bàn "Bắc Bắc, khi nào thì em tan học?"
Bắc Bắc a một tiếng, dịu dàng hỏi "Làm sao vậy?"
"Có thể hôm nay anh không thể đến đón em được, anh kêu tài xế đến đón em nhé?"
Nghe vậy, Bắc Bắc vội vàng từ chối "Không cần không cần, em có thể tự về được, có thể tối nay em sẽ về nhà muộn." Bắc Bắc hơi dừng một chút, thấp giọng nói "Hôm nay em có chút việc."
Chu Thịnh sửng sốt, buột miệng nói ra "Việc gì?"
Bắc Bắc suy nghĩ, nhưng không nói thẳng với anh, cô lo lắng đây không phải là thời điểm thích hợp, "A, chuyện này vẫn chưa xác định, đợi chút nữa chắc chắn, em sẽ nói lại với anh được không?"
"Được." Chu Thịnh dừng một chút, dịu dàng nói "Có chuyện không giải quyết được cứ nói anh, còn nếu em chưa muốn nói thì không cần phải nói ra, không sao đâụ"
Bắc Bắc bật cười, gật đầu đáp lời "Vâng, em biết rồi."
Cúp diện thoại, Bắc Bắc cũng vừa vặn đến trạm, mà Chu Thịnh ở bên kia, có chút lo lắng, không khỏi gọi đến trường hỏi thăm một chút.

⬅ Trước Tiếp ➡