Chúc phúc của tất cả mọi người phía dưới đều dành cho cặp đôi hạnh phúc ngọt ngào nhất. Tất cả mọi người đều tin rằng bọn họ sẽ mãi hạnh phúc như thế, vẫn mãi ngọt ngào như thế, vẫn mãi yêu nhau như thế.
Bắc Bắc và Chu Thịnh sẽ không rời xa nhaụ
Đây là điều tất cả mọi người đều tin tưởng, cũng là điều bản thân bọn họ cũng tin chắc thế.
Từ nay về sau, anh và em, Lê Bắc Bắc và Chu Thịnh chỉ càng yêu nhau hơn.
Hôn lễ của Bắc Bắc và Chu Thịnh tổ chức rấtlà lớn. Vì tổ chức hôn lễ này mà nhà họ Lê và nhà họ Chu đã tốn rấtnhiều công sức.
Sau khi tốt nghiệp là đến lễ cưới.
Hôn lễ kết thúc, Bắc Bắc và Chu Thịnh kết hợp trăng mật và đi du lịch tɾong một tháng, coi như h0àn thành mong ước của Bắc Bắc. Sau đó, Bắc Bắc lại lao đầu vào công việc, cô vẫn còn rấtnhiệt tình với đóng phim, cũng vì đạt được giải thưởng nên cô càng nỗ lực hơn nữa.
Người quản lý của Bắc Bắc không đổi nhưng bên cạnh cô bây giờ không phải Trần Tĩnh nữa. Trần Tĩnh cũng phải có thời gian nghỉ ngơi, cho nên người quản lý vẫn là Trần Tĩnh như trước nhưng Bắc Bắc đã tìm một trợ lý giúp đỡ.
Trước kia Trần Tĩnh sở dĩ không tách ra, h0àn toàn là vì sợ Bắc Bắc chưa rõ sự đời, không yên tâm mà thôi. Nhưng thông qua hôn lễ đó, cơ hồ không ai mà không biết Bắc Bắc là vợ của Chu Thịnh, con gái nhà họ Lê. Vì thế, khách quan mà nói, đối với mấy nhà đầu tư không an phận kia, Trần Tĩnh yên tâm hơn nhiều, không còn phải hằng ngày bận trước bận sau đi cùng Bắc Bắc nữa.
Bắc Bắc cũng không cần lắm. Thật ra cô là một người có khả năng xử lý khá tốt, vốn cô cũng không cần trợ lý, nhưng mà đành chịu, Chu Thịnh ma͙nh mẽ đưa cho cô một trợ lý, nghe nói còn biết võ nữa.
Thuận lợi bảo vệ cô.
Bắc Bắc mặc dù hơi không muốn nhưng cũng đồng ý.
Cô tiếp tục đóng phim, mãi đến năm trước mới dừng công việc của mình lại, bởi vì cô . . . . . . . . có thai rồi.
Đây là việc vui của cả nhà. Vốn người lớn ở nhà họ Chu đều cảm thấy căn cứ vào tính cách làm việc rấtnghiêm túc của Bắc Bắc, chắc là sẽ không đồng ý sinh con sớm như vậy. Kết quả, lúc biết được tin này, có thể tưởng tượng được mọi người kinh ngạc cỡ nào rồi.
Có thai
Đầu tiên khi Chu Thịnh nhận được đïện thoại của Bắc Bắc gọi từ bệnh viện, anh liền vội vàng bỏ hội nghị, chạy về hướng bệnh viện. Nhìn thấy người đang ngồi ở hành lang đợi mình, Chu Thịnh hít một hơi sâu rồi hỏi "Thật hả?"
Bắc Bắc buồn cười nhìn anh, trừng mắt hỏi "Gì mà thật hả? Lẽ nào em còn nói đùa với anh à?"
Chu Thịnh lúc này cực kỳ phấn kích "Không, không. Anh h0àn toàn không có ý đó, chỉ là không dám tin, bị hạnh phúc đập cho mê man rồi."
Nghe vậy, Bắc Bắc phì cười, ngẩng đầu nhìn Chu Thịnh "Còn không dẫn em về nha?"
Chu Thịnh nhanh chóng vươn tay dìu Bắc Bắc và nói "Cẩn thận. Sàn bệnh viện trơn đấy, phải đi từ từ thôi."
Bắc Bắc ". . . . . . . . . . . . . . . . . . . ."
Sau khi hai người về đến nhà. Những người biết tin đều đã đến đây, ngay cả Lê Miên và Tần Tuấn cũng đều đến nhà họ Chụ Bắc Bắc nhìn thấy mà kinh ngạc.
"Mọi người làm gì vậy?"
Mẹ Chu chăm chú nhìn cái bụng bằng phẳng của Bắc Bắc, hỏi "Mang thai thật à?"