"Bắc Bắc nói vài lời thật lòng đi. Diễn viên trước kia từng nhận được hai giải thưởng cũng đang ngồi phía dưới kìa. Cô là người thứ hai, sau mười năm mới có người thứ hai."
Bắc Bắc gật đầu, nghiêm túc nói "Nói thật, tôi chưa từng nghĩ sẽ g͙iành được giải thưởng này. Tôi biết có rấtnhiều đàn chị ưu tú hơn tôi, vô cùng xuấtsắc, khả năng diễn xuấtrấtgiỏi. Tôi có thể thuộc kiểu diễn viên khá may mắn. Hai tác phẩm năm nay đều phù hợp và đều rấttuyệt vời mới may mắn g͙iành được giải thưởng này." Cô cười, khẽ nói "Tôi hơi hồi hộp, tôi không biết bản thân đang nói cái gì. Tóm lại chân thành cảm ơn, tôi sẽ tiếp tục cố gắng, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người."
MC cười, nhìn Bắc Bắc. Các diễn viên và fans phía dưới đều vỗ tay nhiệt tình, bỗng nhiên . . . . . . . . . . . . . đèn trên sân khấu tắt hết. Trên sân khấu tối đen, Bắc Bắc giật mình, the0 bản năng muốn đi xuống nhưng cho đến khi nhìn thấy ánh đèn cách đó không xa. Dưới ánh đèn kia có một người đàn ông mặc bộ vest đứng, đang chậm rãi đi về phía mình.
Người hâm mộ dưới sân khấu rấtmuốn hét lên nhưng lại nhịn lại. Tất cả mọi người nhìn chăm chú một màn trên sân khấu, Bắc Bắc cũng như vậy. Mãi đến khi Chu Thịnh quỳ một gối xuống trước mặt, lấy nhẫn ra, cô mới kinh ngạc bình tĩnh lại.
Chu Thịnh ngẩng đầu, vẻ mặt dịu dàng nhìn cô "Bắc Bắc."
Bắc Bắc gật đầu, thật khó tin nhìn người đàn ông trước mắt, không khỏi căng thẳng nói lắp "Anh . . . . . . . . . . . . anh làm gì vậy?"
Chu Thịnh bật cười, giữ cánh tay cô đang muốn kéo anh đứng dậy và nói "Mặc dù chúng ta đã kết hôn hai năm rồi nhưng chưa từng chính thức cầu hôn em một lần nào cả. Ban đầu khi đi đăng ký cũng khá là vội vàng, cho nên anh muốn mượn cơ hội này, tại thời khắc vui mừng này tɾong đêm nay để cầu hôn em, cũng muốn mời những người hâm mộ tɾong hội trường, những người bạn đang ngồi trước màn hình tivi, cộng đồng mạng cùng với các diễn viên đàn anh, đàn chị làm chứng cho việc cầu hôn này của tôi."
Những người phía dưới đồng thanh hét "Được "
Chu Thịnh cười "Cảm ơn "
Anh nhìn Bắc Bắc "Em đừng khóc. Anh cầu hôn là cảm thấy muốn cho em một lời hứa. Mặc dù giữa chúng ta không cần bất cứ thứ gì nữa, nhưng những thứ các cô gái khác có, anh sẽ đều cho em. Người khác có thể làm, anh cũng có thể được. Vì vậy, anh muốn hỏi, em có bằng lòng lấy anh không? Anh sẽ luôn luôn cưng chiều em, yêu em, thương em, em có bằng lòng không?"
Mọi người phía dưới đều giống như nín thở, còn nôn nóng hơn Bắc Bắc khi đợi câu trả lời của cô.
Bắc Bắc gật đầu, vui sướng mà khóc "Em bằng lòng."
Chu Thịnh đe0 nhẫn vào một ngón tay khác của cô. Vừa đe0 vào thì được Bắc Bắc kéo đứng dậy, những người bên dưới cũng vui mừng hò re0. Vốn dĩ, lễ trao giải cũng đã đến phần kết thúc rồi, mọi người cũng phấn khởi hơn.
"Hôn đi, hôn đi."
"Tâm điểm đêm nay chính là hai người "
"Hôn đi, hôn đi "
Khóe môi Chu Thịnh cong lên, vươn tay ôm Bắc Bắc, cúi đầu hôn môi cô.
Trong tức khắc, ánh đèn chiếu lên hai người, để cho hai người một ngọn đèn đặc biệt.