Bắc Bắc gật đầu, cười nói "Mẹ, sáu tuần rồi."
Mẹ Chu kêu trời ơi, âm lượng cũng cao lên nhiều "Vậy tốt quá rồi Nhanh nhanh, Bắc Bắc đến đây ngồi xuống, ngồi ở đây. Nếu muốn ăn cái gì thì nhất định phải nói cho mẹ nhé."
Bắc Bắc ". . . . . . . . . . . . . . . . Vâng ạ." Cô nhìn mẹ Chu trước mặt đang căng thẳng hơn cả mình, nhất thời không biết nên phải làm thế nào.
Nhìn thấy người lớn hiếu kỳ, Bắc Bắc yên lặng đón nhận ánh mắt chăm chú và những lời hỏi thăm của mọi người, hỏi cái gì thì trả lời cái đó.
Cứ như vậy, cuộc sống mang thai của Bắc Bắc bắt đầụ Khi biết cô có thai, Trần Tĩnh liền đem những công việc có thể hủy đều sẽ hủy, quay phim toàn bộ từ chối hết. Mặc dù Bắc Bắc vẫn khỏe nhưng không ai dám mạo hiểm cả.
Bắc Bắc bị thuyết phục̶, chỉ có thể hằng ngày ngồi ở nhà. Ăn uống ngủ nghỉ đều tốt, sau vài ngày Bắc Bắc đã phát ċһán, ngày nào cũng cáu kỉnh với Chu Thịnh, anh thì luôn nhẫn nại dỗ dành cô.
Đêm nay, Bắc Bắc vừa mới giận dỗi với Chu Thịnh xong, anh đi vào phòng tắm tắm rửa.
Khi Chu Thịnh đang tắm, Bắc Bắc trò chuyện với Triệu Manh Manh và bạn ở ký túc xá.
Bắc Bắc Em thật sự ċһán phát điên rồi Ở nhà được nuôi giống như ở tù vậy
Manh Manh Em muốn đến đoàn làm phim của chị chơi không? Diễn một vai khách mời, phụ nữ có thai.
Bắc Bắc . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Tiểu Ngư Tớ cảm thấy hay đó. Bắc Bắc hay là cậu ra ngoài dạo phố? Ngày mai đúng lúc tớ rảnh, có thể đi cùng cậụ Hoặc là đi ăn gì đó, giải sầu cũng ok đấy.
Mấy người tám chuyện, không biết làm sao lại tán dóc đến Chu Thịnh.
Manh Manh Chồng em không ở cùng em thôi à.
Bắc Bắc Anh ấy dạo này bận chuyện công ty. Có mấy dự án lớn, em không tiện nói, nhưng vừa rồi em mới giận dỗi với anh ấy xong.
Manh Manh Cũng chỉ có em. Dám tùy tiện giận dỗi Chu Thịnh.
Bắc Bắc Em cũng không cố ý mà, nhưng chỉ là không kiềm chế được tính tình của mình.
Bắc Bắc kiểm điểm lại bản thân. Thật ra trước đây tình tình cô rấttốt, tuyệt đối không có cái kiểu giận dỗi Chu Thịnh như thế, nhưng dạo gần đây, tính tính càng ngày càng tệ.
Day day mi tâm, Bắc Bắc tùy tiện nói mấy câu với đám Manh Manh rồi tắt. Cô ngẩng đầu nhìn thấy đèn phòng tắm vẫn sáng. Suy nghĩ về những lời Triệu Manh Manh vừa nói với mình, hình như là hơi quá đáng. Thật ra bản thân mình muốn ra ngoài chơi, h0àn toàn có thể nói với Chu Thịnh, mà không phải là một mình bản thân hờn dỗi, sau đó đến tối nay, Chu Thịnh đi làm về rồi cáu kỉnh với anh.
Nghĩ thông suốt rồi, Bắc Bắc đợi Chu Thịnh ra nói xin lỗi.
"Chồng ơi "
Chu Thịnh dừng bước, tay đang lau tóc cũng ngưng lại, nhìn về phía Bắc Bắc "Sao thế?" Có phải bụng khó chịu hay muốn ăn cái gì?" Vẻ mặt anh rấtlo lắng, khiến Bắc Bắc càng ghét bản thân hơn.
"Không có." Cô đưa tay lấy chiếc khăn mặt tɾong tay Chu Thịnh rồi nói "Để em lau tóc cho anh, lát nữa nói chuyện này với anh."
Chu Thịnh giật mình, the0 bản năng nói "Bây giờ nói đi, anh đang nghe đây."
Bắc Bắc "Thật hả?"
"Ừm." Chu Thịnh cúi đầu nhìn Bắc Bắc đang ngồi trên giường, buồn cười hỏi "Muốn nói với anh chuyện gì? Sao mà sợ thế?"