"Ôi mẹ ơi, vừa rồi là Đồng Bắc Bắc thật ư?"
"Trời ơi, tôi gặp được Đồng Bắc Bắc sống sờ sờ kìa. Khoảng thời gian trước mãi mà cô ấy không xuấthiện, cũng không có ảnh chụp chung với tổng giám đốc Chu, ai cũng tưởng tình cảm bọn họ xuấthiện nguy cơ nữa đấy."
"Tin vịt rồi, bà chủ phải đi quay phim thôi."
"A, sao anh biết đấy?"
"Trợ lý Tào lỡ miệng nói thế. Lần trước tôi lên giao tài liệu, đúng lúc nghe được trợ lý Tào đang oán trách bà chủ đi quay phim, anh ấy không còn ân nhân cứu mạng nữa."
Mọi người "..."
"Lát nữa xin chữ kí được không nhỉ?"
Một người hừ lạnh "Không sợ bị tổng giám đốc Chu giết chết thì cứ đi đi."
Bắc Bắc cong cong môi vừa nghe tiếng thảo luận, vừa bước vào tɾong thang máy.
Cô quả thật đã rấtlâu chưa tới, nhưng không ngờ mọi người nhận ra cô nhanh chóng đến thế. Vừa nghĩ vậy, cô lại thấy vui vui.
Khi Bắc Bắc đến văn phòng Chu Thịnh, Chu Thịnh đã phát hiện trước. Thấy vợ, tươi cười trên mặt Chu Thịnh rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Vợ à, cuối cùng em đã đến rồi."
Bắc Bắc "... Em nói thì sẽ đến, chắc chắn sẽ không thất hẹn."
Chu Thịnh ừ một tiếng, thoáng tủi thân nói với đầu bên kia đïện thoại "Được rồi, vợ tôi đến, chiều chúng ta lại họp."
Bắc Bắc "? ? ? ?"
Cô trừng mắt nhìn Chu Thịnh "Anh đang họp?"
"Họp vide0 thôi, không sao."
Bắc Bắc nghẹn lời, không nói gì nhìn anh, anh thì không sao, nhưng mình thì có đấy. Những gì hai người vừa nói không biết đã bị bao nhiêu người nghe thấy rồi.
"Cấp dưới của anh biết em sẽ đến à?"
Chu Thịnh "Biết chứ."
Trong văn phòng lặng thinh một hồi lâu, Bắc Bắc mới cầm cơm trưa đi về phía anh.
"Anh nói với cấp dưới em sẽ đến? Lý do?" Cô nhìn chằm chằm Chu Thịnh, hơi khó tin.
Chu Thịnh ho nhẹ một tiếng, sờ tai mình, cười nịnh nọt nói "Lỡ miệng nói thôi mà."
Chuyện là thế này. Lúc sáng, khi Chu Thịnh tới văn phòng bị Tào Nhất Minh thấy nụ cười còn tươi rói trên môi, gần như Tào Nhất Minh đã đoán được Bắc Bắc đã về, nên hỏi có phải Bắc Bắc về rồi không.
Chu Thịnh rấtđắc ý, gật đầu "Đúng, trưa này còn tới nữa, không phải em họ cậu muốn xin chữ ký à, trưa có thể đến xem."
Tào Nhất Minh cũng tỏ ra vô cùng phấn chấn̵, đi họp cũng vui vẻ, cấp dưới còn lại đều bảo hôm nay tâm trạng sếp tốt, Tào Nhất Minh liền lắm miệng nói thêm "Đương nhiên, bà chủ về rồi, sao sếp không vui cho được."
Mọi người vô cùng tò mò về vị bà chủ chỉ được thấy trên TV, mà lúc trước khi tới, lần nào Bắc Bắc cũng tránh né các nhân viên công tác.
Họ lại hỏi nhiều hơn.
Bởi vì quá mức đắc ý, Chu Thịnh nói với mọi người "Trưa vợ tôi sẽ mang cơm đến cho tôi ăn.
Cấp dưới tò mò, "Thật hay giả?"
Tuy rằng ngày thường Chu Thịnh nghiêm khắc, nhưng vẫn có thể vui đùa một chút. Vậy nên đến 11 giờ rưỡi nhưng vẫn chưa họp xong, Chu Thịnh lại sốt ruột muốn về văn phòng, anh sợ Bắc Bắc tới sớm lại phải đợi mình. Còn các quản lý cấp dưới cũng hiểu lòng cấp trên, nhưng vì việc nghiệm thu chưa h0àn thành nên mọi người đề nghị về họp vide0, để Chu Thịnh về văn phòng trước.
Cuộc họp không quan trọng lắm, hơn nữa chỉ còn công tác cuối cùng nên Chu Thịnh cũng không phản đối.
Sau đó thì thành tình huống như hiện giờ.
...