Nghe Chu Thịnh nói xong, Bắc Bắc sâu sắc nghĩ lại về mình. Có phải cô đã chểnh mảng chồng mình quá mức hay không mà khiến... một lần đi thăm anh rấtđỗi bình thường cũng trở thành niềm vui bất ngờ của anh thế này.
"Có phải em không được tốt với anh không?"
Tay mở cặp lồng cơm của Chu Thịnh khựng lại, anh ngạc nhiên nhìn cô chằm chằm "Nói bậy bạ gì đó, vừa rồi anh đùa với họ thôi, em không thích thì lần sau không nói."
Bắc Bắc lắc đầu "Ý em không phải chuyện này."
"Vậy là chuyện gì?"
Bắc Bắc chống tay lên bàn làm việc của Chu Thịnh, nhìn người đàn ông đối diện không chuyển mắt, quan sát từng cử chỉ hành động của Chu Thịnh, cô chớp chớp mắt, nói "Một khoảng thời gian chưa nhìn kĩ anh ha, hình như trông chín chắn hơn rồi."
Chu Thịnh "...Sao lại bất ngờ nói thế?"
Bắc Bắc bật cười, nhìn Chu Thịnh khẩn trương lại càng buồn cười "Anh khẩn trương thế làm gì?"
Chu Thịnh "...Anh nghe em nói bất thình lình quá, làm anh... bất ngờ không kịp chuẩn bị."
Nhoẻn miệng cười, Bắc Bắc ngắm anh. Nhìn một hồi lâu, Bắc Bắc đứng dậy đi tới chỗ Chu Thịnh, ngồi lên đùi anh, ôm Chu Thịnh cọ cọ "Nửa tháng sau em sẽ ở nhà, không đi đâu nữa."
Chu Thịnh bật cười, cuối cùng đã hiểu ẩn ý Bắc Bắc muốn biểu đạt.
Anh vỗ đầu cô, khẽ đáp "Ừ, anh cũng muốn ở nhà với em."
"Không không." Bắc Bắc vội vàng từ chối "Sau này trưa hôm nào em cũng tới ăn cơm trưa với anh nhé, anh thấy sao?" Cô cảm thấy mình nên dành nhiều thời gian cho Chu Thịnh hơn.
Lúc trước, Bắc Bắc khi thì bận việc, khi thì chạy giữa hai bên việc làm và nhà họ Lê, vậy nên Chu Thịnh hơi bị xem nhẹ.
Chu Thịnh nghĩ nghĩ "Thật không?"
"Ừ."
"Được rồi, em ghi lại đi."
Bắc Bắc nhìn Chu Thịnh móc di động ra, giật bắn.
Cô trợn mắt, qua một hồi lâu mới tiêu hóa được cảnh tượng vừa thấy "Anh sợ em đổi ý á?"
Chu Thịnh ấm ức nhìn cô "Không phải sợ em đổi ý mà là sợ việc của em đột nhiên xuấthiện."
Bắc Bắc "... Yên tâm đi, không đâụ"
"Em cứ ghi âm rồi nói tiếp."
Bắc Bắc "..." Suy xét một phút đồng hồ, cô đành nhận di động của Chu Thịnh, ghi âm lại lời hứa hẹn của mình, rằng sau này trưa nào cũng phải ăn cơm với Chu Thịnh.
Bắc Bắc ghi âm xong, Chu Thịnh mỹ mãn hôn môi cô, rồi tiếp đón Bắc Bắc cùng ăn cơm.
"Hôm nay cơm ăn ngon thật."
Bắc Bắc "Em mua ở ngay bên ngoài, quán mà chúng ta hay mua ấy."
Chu Thịnh gật đầu, nghiêm trang nói "Nhà này làm ngon thật."
Nghĩ nghĩ, Bắc Bắc vẫn vạch trần anh "Trước kia anh không ăn mấy món này."
Chu Thịnh "Những gì vợ anh thích anh đều thích."
Bắc Bắc trợn trừng mắt nguýt anh, không phản bác nổi nữa.
Cô thật sự không chống đỡ được Chu Thịnh version nịnh nọt miệng lưỡi lắt léo như vậy.
Hai người ăn cơm trưa xong tɾong phòng làm việc, còn sến sẩm một hồi rồi Chu Thịnh mới làm việc tiếp. Còn Bắc Bắc, cô bảo Trần Tĩnh xếp công việc sang nửa tháng sau, nửa tháng này cô phải nghỉ ngơi kĩ càng tại nhà đã.
Cũng may Trần Tĩnh cũng đồng ý, lịch quay chụp lúc trước quá vất vả, nghỉ ngơi chưa được một tháng.
Trần Tĩnh Em có thể tăng ba cân, chị cho phép.
Bắc Bắc Em vừa xuống mười cân, chị lại muốn em tăng lên ba cân?
Trần Tĩnh Diễn viên nữ ấy mà, càng gầy càng tốt, lên phim càng đẹp hơn.
Bắc Bắc Bye chị nhé.