Bắc Bắc hơi giật mình, kinh ngạc nhìn Tần Tuấn, chỉ tay vào chính mình, vô cùng thảng thốt "Nhận lại cháu?" Không phải cô cảm thấy kinh ngạc mà Bắc Bắc chưa bao giờ nghĩ nhà họ Lê sẽ công khai thừa nhận mình. Cô cho rằng một người bị thất lạc nhiều năm trở về thì chỉ cần người tɾong gia đình biết là được. The0 lệ thường thì nhà họ Lê thường sẽ không muốn nhận lại công khai.
Tần Tuấn gật đầu "Con nghe không sai đâụ"
Bắc Bắc trợn tròn mắt, có chút tò mò "Sao đột nhiên lại nhắc đến chuyện này?"
Tần Tuấn cười cười, ánh mắt nhìn cô vô cùng hiền từ "Không phải đột nhiên, từ đầu đã định nhận con, nhưng sợ con thấy khó chịu, dù sao bao nhiêu năm qua rồi mà hai nhà Tần Lê cũng không tìm được con. Đây là điều tiếc nuối của chúng ta, cũng là sai lầm của chúng ta."
Bắc Bắc lắc đầu "Không thể nói như vậy, đây không phải lỗi của cô chú."
Cô vẫn rành mạch về chuyện này, vì nếu Tần Tuấn biết đến, the0 tính cách của chú, chắc chắn không thể bỏ mặc cô được.
Tần Tuấn ừ một tiếng "Dù nói thế nào thì vẫn là sai sót của chúng ta, nếu lúc đó cẩn thận một chút thì đã có thể phát hiện ra con."
Bắc Bắc cười cười "Đều qua hết rồi, giờ cháu cũng rấttốt."
"Vậy nên con thấy thế nào?"
Bắc Bắc ngập ngừng "Cháu có thể suy nghĩ rồi trả lời sau được chứ?"
"Được, khi nào con muốn trả lời cũng được."
"Vâng, cảm ơn chú."
Tần Tuấn ừ một tiếng, cúi đầu nhìn cô "Cha thấy con vừa khuyên bà ấy rồi."
Bắc Bắc sáng mắt lên, nhìn Tần Tuấn hỏi "Chú thấy có hy vọng không?"
"Có." Tần Tuấn nhíu mày nhớ lại "The0 lẽ thường, trước kia bà ấy nghe thấy hai chữ bác sĩ đều phản kháng rấtkịch liệt, nhưng hôm nay con nói rấtnhiều lần nhưng trừ run rẩy thì mọi thứ vẫn ổn, không thấy rõ lắm. Vậy nên có thể là có hi vọng, cha sẽ kể cho bà ấy nghe nhiều chuyện về con hơn."
Bắc Bắc suy nghĩ một lát, nhìn Tần Tuấn nói "Thật ra, chú nên nói đến mình nhiều hơn. Cháu cảm thấy người cô tin tưởng nhất là chú, chứ không phải cháụ" Cho dù Bắc Bắc là con gái của Lê Miên, nhưng dựa the0 sự hiểu biết về Lê Miên của cô, người Lê Miên tin nhất là Tần Tuấn người đàn ông chung sống với mình bao nhiêu năm, cho dù thế nào cũng không bỏ mặc mình.
Chẳng qua Tần Tuấn không đặt nặng̝ địa vị của mình tɾong lòng Lê Miên nên mới không cảm nhận được.
"Thật đấy." Bắc Bắc lặp lại một lần "Chú nên nói nhiều về mình hơn, ví dụ chú cũng muốn để cô nhìn thấy mình, hoặc nói về chuyện tương lai. Cháu nghĩ làm thế sẽ thúc đẩy nhanh hơn."
Về phần nói như thế nào, Bắc Bắc tin Tần Tuấn sẽ biết lựa lời.
Quả nhiên, sau khi nói xong, Tần Tuấn im lặng một hồi lâu, mới nhẹ nhàng đồng ý "Trước kia chưa nói là vì không muốn tạo áp lực cho bà ấy, nhưng cha sẽ thử một lần."
Bắc Bắc gật đầu "Vâng, được ạ."
Tần Tuấn nhìn cô "Định đi về à?"
"Vâng, cháu muốn đến công ty của Chu Thịnh một chuyến."
Tần Tuấn nhìn chăm chú vào cô thật lâu rồi nhắc "Bảo tài xế đưa con đi."
Bắc Bắc ngẩn ra, định khước từ the0 bản năng, nhưng nghĩ nghĩ lại không từ chối nữa.
"Vâng, làm phiền chú rồi."
Rời khỏi nhà họ Lê, Bắc Bắc thuận lợi đến công ty của Chu Thịnh.
Cô vừa xuấthiện, cô gái ở đại sảnh tầng dưới kích động hẳn.