"Ừ, nếu không có được, có thể nói với tôi, tôi giúp em giải quyết."
Bắc Bắc vui sướng đáp "Tôi biết rồi."
Cùng Bắc Bắc nói chuyện chuyển ngành một lúc, Chu Thịnh có điểm giận chính mình, vì sao không hỏi rõ cô chuyển sang ngành gì, liền đồng ý, chờ đến lúc anh biết, đã không ngăn được.
Bắc Bắc thật cao hứng nói không biết bao nhiêu lần cảm ơn, khen Chu Thịnh rất nhiều, "Chu Thịnh anh thật tốt."
Chu Thịnh bật cười, đè âm thanh hỏi cô, "Rất tốt sao?"
Bắc Bắc ừ ừ hai tiếng, "Vô cùng tốt."
Chu Thịnh điềm đạm cười, "Em vui vẻ là được."
"Khi nào thì anh về nhà?"
"Nhớ tôi?"
Bắc Bắc cười, cô ý nói, "Một chút, tôi sẽ về vào cuối tuần."
"Ừ, tối thứ bảy tôi về."
"Được, vậy tôi.... Chờ anh trở về." Bắc Bắc có chút ngượng ngùng nói. Nghe vậy, ý cười trên môi Chu Thịnh càng rõ, anh cười nhẹ đáp lại, "Được, em về nhà chờ tôi."
"Ừ."
Cúp điện thoại, âm thanh của Lý Mai và Chung Giai Giai bên ngoài ký túc xá truyền vào.
"Bắc Bắc, cậu ở một mình sao?"
Bắc Bắc ừ một tiếng, "Tiểu Ngư vừa mới nhận được thông báo của câu lạc bộ."
Lý Mai đi đến, dựa vào bên cạnh Bắc Bắc, "Cậu có biết tụi mình gặp được ai ở ngoài cửa không?"
"Ai vậy?"
"Trần Lam, thì ra cô ấy muốn trở về trường học."
Bắc Bắc chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây ngốc, "Trần Lam là ai?"
Chung Giai Giai giải thích cho cô, "Trần Lam chính là đàn chị của chúng ta ở khoa diễn xuất, Bắc Bắc cậu không biết sao?"
Nghe vậy, Bắc Bắc a một tiếng, "Tớ nhất thời không nhớ ra."
"Cậu không nhớ cũng có thể hiểu được, chị ấy vốn chỉ ở trường một thời gian, lúc trước tớ thấy chị ấy đóng phim truyền hình, diễn không tệ, không hổ danh là khoa diễn xuất của trường chúng ta." Lý Mai nói.
Chung Giai Giai một bên ngồi xuống, gật đầu đồng ý, "Đúng vậy, nhưng mà tớ thấy chị ấy ngoài đời không đẹp bằng trên TV."
"Chắc là do trang điểm, nếu nói đẹp, không phải Bắc Bắc của chúng ta còn đẹp hơn sao, cậu xem da của cậu ấy đi, trắng tới nỗi có thể véo ra nước."
Hai người nghiên cứu làn da của Bắc Bắc, làm Bắc Bắc có chút dở khóc dở cười.
"Sao không nói về Trần Lam nữa?"
"Cậu có hứng thú sao?"
"Một chút, cảm thấy rất lợi hại."
"Cũng được, lúc học năm nhất được đạo diễn Mã Viễn nhìn trúng, vào một vai nữ phụ, từ lúc đó chậm rãi mà đi lên."
Bắc Bắc nhướng mày, kinh ngạc hỏi, "Đạo diễn Mã Viễn rất lợi hại sao?"
"Đúng vậy, Bắc Bắc cậu không biết sao?"
Bắc Bắc yên lặng lắc lắc đầu, "Không biết."
Lý Mai với Chung Giai Giai liếc nhau, nhanh chóng phổ biến cho cô, mà lần phổ biến này cũng mất gần một buổi tối, trước khi đi ngủ, bên tai của Bắc Bắc vẫn còn quanh quẩn về chuyện của Mã Viễn.
Nhìn nhìn trần nhà, Bắc Bắc kinh ngạc, nói thầm, "Thì ra Mã Viễn lợi hại như vậy."
Buổi chiều thứ sáu, Bắc Bắc thu nhập đồ đạc chuẩn bị về nhà.
Mỗi tuần đều về nhà một lần, Lý Mai cùng Chung Giai Giai đều là người tỉnh ngoài, nên cuối tuần đều ở lại trường học, còn Bắc Bắc và Tiểu Ngư có thói quen thứ sáu đều về nhà.
Bắc Bắc từ chối tài xế lại đây đón mình, ngược lại đeo cặp cùng Tiểu Ngư cùng nhau ra cửa, chuẩn bị đi tàu điện ngầm, ra trung tâm thành phố đi dạo một chút.
Hai người vừa đến nơi, Tiểu Ngư liền đề nghị đi ăn cái gì.
"Ăn cái gì?"