"Ăn lẩu đi, thời tiết lạnh như vậy ăn lẩu là thích hợp nhất."
"Được." Bắc Bắc không có ý kiến gì, chính cô cũng rất thích ăn lẩụ
Tiểu Ngư ừ một tiếng, nhìn một vòng rồi chỉ vào một cửa hàng nói, "Tớ cho cậu biết, cửa hàng kia có món lẩu ăn ngon nhất, trước kia kêu cậu đi mà cậu không đồng ý, hôm nay chúng ta cần phải ăn thật nhiềụ"
Bắc Bắc bật cười, chạy nhạy đáp, "Được được, tối nay ăn nhiều một chút."
Hai người cũng không chần chừ, vội vàng đi đến tiệm lẩu, trong tiệm lẩu đã có không ít người, đi vào, Bắc Bắc liền ngửi thấy mùi thơm phát ra từ bên trong nồi, nháy mắt cảm thấy bụng đói kêu vang.
Sau khi lấy số, hai người liền tìm vị trí ngồi xuống, bắt đầu gọi món ăn.
Chọn một chút món muốn ăn, lúc sau phục vụ đưa tay tiếp nhận, Tiểu Ngư mới kể cho Bắc Bắc nghe về nguồn gốc của tiệm lẩụ
"Tớ nói cho cậu biết, tiệm lẩu này làm ăn được là nhờ một nghệ sĩ."
"A?" Bắc Bắc sửng sốt, "Ai?"
"Thần tượng của cậụ"
Bắc Bắc sửng sốt, chỉ tay vào chính mình, "Thần tượng của tớ?"
Tiểu Ngư không phát hiện lời nói của cô có điểm không thích hợp, gật đầu nói "Đúng vậy, chính là Lê Tiêu, bạn tốt của Tống Tuấn Phong."
Lê Tiêu, là nghệ sĩ mà nguyên chủ Bắc Bắc yêu thích.
Bắc Bắc nhanh chóng phản ứng lại, a một tiếng, "Bởi vì hay đến đây ăn sao?"
"Đúng vậy, hơn nữa truyền thông còn có người qua đường chụp ảnh thấy anh ấy đến quá nhiều lần, có khi là cùng Lê Tiêu, có khi là nghệ sĩ khác tới đây ăn lẩu, cho nên tiệm lẩu này chậm rãi đi lên, nhưng mà hương vị cũng rất ngon."
Nghe vậy, Bắc Bắc nhoẻn miệng cười, "Hiệu ứng người nổi tiếng."
"Đúng đúng, chính là vậy, hôm nay chúng ta tới sớm, nếu tới chậm một chút, có khả năng sẽ phải xếp hàng chờ."
Bắc Bắc gật gật đầu, tỏ vẻ hiểu rõ, "Vậy nơi này không phải sẽ có rất nhiều nghệ sĩ đến ăn sao?"
"Rất nhiều, nếu vận khí tốt, nói không chừng còn có thể gặp được không ít minh tinh." Tiểu Ngư vừa dứt lời, cô ấy liền hét lên, kéo kéo cánh tay Bắc Bắc kích động nói "A a a a là Lê Tiêu, thần tượng của cậu "
Bắc Bắc "......"
Giọng nói của Tiểu Ngư cũng không nhỏ, có thể nói là rất lớn.
Câu Lê Tiêu đến vừa nói ra, nháy mắt hấp dẫn vô số ánh mắt nhìn đến.
Lê Tiêu nhìn qua, Tống Tuấn Phong một bên bật cười, duỗi tay cọ cọ cổ tay hắn nói "Fan của cậu, muốn qua chào hỏi một tiếng không?"
Mà lúc Bắc Bắc quay qua nhìn, đôi mắt Tống Tuấn Phong sáng ngời, ai nha một tiếng "Đại mỹ nữ."
Mã Viễn một bên nhìn thấy, ngây người hai giây, trước mặt hai người đi qua, đối diện ánh mắt của Bắc Bắc, Mã Viễn ôn hòa cười cười "Chào cô, chúng ta lại gặp nhaụ"
15.
Editor 14thfebruary
Bắc Bắc hơi giật mình, có chút kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt.
Mã Viễn cười rất ôn hòa, làm cho người khác có chút khó chịu, huống chi Tiểu Ngư nhìn thấy người đàn ông trước mặt, đã bắt đầu la hét.
"A a a a a ông là đạo diễn Mã sao?" Tiểu Ngư nắm tay Bắc Bắc, vô cùng kích động.
Bắc Bắc nghẹn họng, đối với phản ứng của cô ấy, có chút buồn cười.
Cô dừng một chút, nhìn Mã Viễn nói, "Xin chào."
Mã Viễn hơi mỉm cười, liếc mắt nhìn Tiểu Ngư, hỏi cô, "Bạn của cô sao?"
Bắc Bắc gật gật đầu, "Ừ, là bạn học, tên Tiểu Ngư."