⬅ Trước Tiếp ➡
Cô còn trẻ tuổi, tất nhiên sẽ thích vui chơi với các bạn, mà sinh hoạt trong trường, cùng với suy nghĩ của cô có chút khác biệt, đối với cô mà nói, không thể nói là không thích.
Cho nên mỗi ngày cùng Chu Thịnh nói chuyện điện thoại, Bắc Bắc không nhịn được cùng anh chia sẻ những chuyện trong trường, làm cho Chu Thịnh có chút ghen tị. Vợ của anh, vừa xa anh có ba ngày, liền không nghĩ đến anh, cũng không quan tâm anh như thế nào.
"Bắc Bắc."
"A?" Bắc Bắc đang nói hăng say, buổi trưa đồ ăn rất ngon.
Giọng nói Chu Thịnh có chút chua, "Anh nấu ăn không ngon sao?"
Bắc Bắc sửng sốt, buột miệng nói ra "Không phải anh không biết nấu ăn sao?" Cô dừng một chút, tiếp tục nói "Không lẽ anh không nhớ ngày đầu tiên suýt chút nữa anh đem phòng bếp phá hủy sao?"
Chu Thịnh "......."
Đau lòng, thế mà bị vợ mình ghét bỏ.
Bắc Bắc nói xong, liền phản ứng, giọng nói có chút ngượng ngùng "Bất quá cơm hộp anh mua rất ngon."
Chu Thịnh nghẹn họng, tức muốn hộc máu, "Tốt nhất là em đừng nói nữa."
Bắc Bắc ".....A được."
Nháy mắt Chu Thịnh cảm thấy khổ sở.
14.
Editor 14thfebruary
Trong phòng ký túc xá yên tĩnh, hôm nay có một mình Bắc Bắc ở trong phòng, hai người kia đã ra ngoài đi dạo phố, về phần Tiểu Ngư, cũng bận việc của câu lạc bộ.
Cho nên Bắc Bắc ở trong ký túc xá, yên tâm nói chuyện điện thoại với Chu Thịnh.
Hai người trầm mặc một hồi, đột nhiên Bắc Bắc lên tiếng, hỏi Chu Thịnh, "Chu Thịnh."
"Làm sao vậy?"
"Tôi đã gặp lại người đó hôm nay."
"Ai?"
Bắc Bắc chưa nói tên, chỉ xoa xoa ấn đường hỏi Chu Thịnh "Nếu tôi nói với anh, bây giờ tôi muốn chuyển ngành, có thể không?" Vẽ tranh không phải môn Bắc Bắc yêu thích, lúc trước học vẽ tranh, đơn giản là người trong nhà nói con gái vẽ tranh nhìn rất có khí chất, nên đã bắt cô học vẽ tranh.
Hiện tại, cô đối với vẽ tranh không có hứng thú.
Ngược lại, cô muốn đi học diễn xuất, đời trước không có cơ hội, nên đời này, cô muốn tranh thủ một chút.
Chu Thịnh hơi giật mình, có chút ngạc nhiên với suy nghĩ muốn chuyển ngành của cô, "Vậy em muốn học ngành gì?"
Bắc Bắc chần chừ, không biết có nên nói hay không, nói ra cô sợ Chu Thịnh không đồng ý, không nói, thì cô thấy không cam lòng.
Chu Thịnh cười một tiếng, âm thanh truyền vào tai Bắc Bắc "Bắc Bắc, tuy rằng em đã gả cho tôi, nhưng em cũng có quyền tự do, bất kể em muốn làm gì, chuyển ngành cũng không sao, mấy chuyện khác cũng vậy, tôi đều không có ý kiến, sẽ luôn hỗ trợ em, giúp em làm chuyện mình muốn, có biết không?"
Bắc Bắc a một tiếng, "Cho nên nếu tôi chuyển ngành anh sẽ đồng ý sao?"
"Tất nhiên, em không thích ngành này, thì chuyện chuyển ngành khác làm sao tôi lại không đồng ý, bất kể em làm gì, tôi sẽ hỗ trợ hết sức, biết chưa?" Chu Thịnh nói tình ý sâu xa, tuổi của anh so với Bắc Bắc lớn hơn 8 tuổi, bốn bỏ năm lên coi như là ba sự khác biệt.
Chu Thịnh chưa bao giờ suy nghĩ sẽ cấm cô làm cái gì, bất kể là ai, đều có suy nghĩ riêng của mình, Chu Thịnh hy vọng cô luôn tự do, chính sự tự do đó mới khiến cô vui vẻ.
Bắc Bắc a một tiếng, kinh hỉ nói, "Được, vậy mai tôi sẽ đi tìm giáo viên hỏi một chút, chuyển ngành có yêu cầu như thế nào."
Kinh hỉ kinh ngạc vui mừng.

⬅ Trước Tiếp ➡