Hai người ngồi trò chuyện, Tần Tuấn nhìn chằm chằm bóng lưng hai người một hồi rồi im lặng bỏ đi. Cảnh tượng mong nhớ đã rấtrấtlâu cuối cùng đã thành hiện thực rồi.
Bắc Bắc kể cho Lê Miên chuyện quay phim của mình, cô khẽ nói "Cháu đóng mấy bộ phim truyền hình, dạo trước cũng tham gia một gameshow, nhưng mà gameshow đó ra hết rồi. Lần trước tới cháu kể với cô rồi đấy, bộ phim đïện ảnh cháu tham gia nhận được giải thưởng rồi." Bắc Bắc nắm tay bà, nhỏ giọng hỏi "Cô muốn xem bộ phim đïện ảnh cháu đóng không?"
Lê Miên hơi giật mình, bàn tay nắm tay cô dần dần phát run, qua một hồi lâu, Bắc Bắc cho rằng sẽ không nghe được câu trả lời nữa, bà mới trả lời "Có." Sao có thể không muốn chứ? Thật ra cái mà Lê Miên càng muốn nhìn đến, không phải đïện ảnh của Bắc Bắc, mà là cô.
Con gái mình đẻ dứt ruột đã hai mươi tuổi mà bà chưa bao giờ nhìn thấy. Tuy vẫn nghe Tần Tuấn khen con gái xinh xắn, giống hai người bọn họ, chính Lê Miên cũng sẽ tưởng tượng tɾong đầu hình dáng của cô khi chờ đợi, nhưng dù tưởng tượng thế nào thì bà vẫn muốn nhìn thấy con ngoài đời, cảm thấy cô tɾong tưởng tượng của mình quá hư ảo, không chân thật.
Bắc Bắc thấp giọng đề nghị, thật ra cô cũng không biết như vậy có tác dụng͟͟ hay không, nhưng tɾong nhiều cuốn sách tâm lý mà Bắc Bắc đã đọc có viết nếu nói ra điều bệnh nhân khát vọng nhất có thể giúp đỡ bà khá hơn.
Giờ cô muốn Lê Miên tiếp nhận điều trị chữa mắt. Vậy nên mới hỏi bà có muốn xem đïện ảnh cô đóng không.
Bắc Bắc cười cười, thấp giọng nói "Thật ra quay phim thú vị lắm, cháu rấtthích. Chị Mẫn có viết kịch bản đấy ạ, lần trước cháu đóng phim chung đoàn với chị ấy, qua hai ngày nữa là phim phát sóng, cháu muốn cô xem phim rồi nhận xét cho cháu nữa."
Lê Miên im lặng không nói chuyện.
Bắc Bắc nhìn vẻ mặt buông lỏng của bà, tiếp tục nói "Bác sĩ nói mắt cô vẫn có thể điều trị, có mọi người bên cạnh, cô có muốn để bác sĩ tới khám thử một lần không?" Bắc Bắc cố gắng làm cho giọng điệu nghe dịu dàng, cô dừng lại một chút rồi mới nói "Cháu rấtmuốn cô nhìn thấy cháụ"
Bàn tay Lê Miên vẫn đang run lên, không biết nên phản ứng thế nào.
Bắc Bắc nghĩ nghĩ, nhìn phản ứng của bà rồi nhẫn tâm nói nốt "Chắc cô cũng muốn nhìn thấy Tần Tuấn đúng không? Đã qua nhiều năm rồi, Tần Tuấn cũng đã khác xưa rồi."
"Cô có muốn không? ?"
Lời Bắc Bắc luôn luôn văng vẳng bên tai Lê Miên, nhưng mãi đến khi cô rời đi, Lê Miên cũng không đồng ý.
Cũng may Bắc Bắc nghĩ thoáng, mất hy vọng này thì lại hy vọng chuyện khác. Tóm lại, cô vẫn rấtlạc quan về Lê Miên, tình trạng của bà giờ đã tốt hơn nhiều rồi.
Ra khỏi nhà của Lê Miên, Bắc Bắc liền đi the0 Tần Tuấn ra ngoài, hai người muốn bàn chuyện.
"Chú tìm cháu có việc gì không?"
Tần Tuấn nhìn cô, suy nghĩ một lát rồi hỏi "Cha mẹ muốn công khai nhận lại con, con thấy có được không?"