⬅ Trước Tiếp ➡
Cô quen đường quen nẻo lên văn phòng của Chu Thịnh, ngoài ý muốn không thấy trợ lý của anh đâu, cô đi dạo một vòng, Bắc Bắc suy nghĩ rồi trực tiếp đi đến văn phòng của Chu Thịnh. Mới vừa đi tới cửa, còn chưa kịp gõ cửa, cửa đã bị người bên tɾong kéo ra.
“Bắc Bắc?”
Bắc Bắc ngẩn người, nhìn người quen trước mắt, “Mẫn tỷ? Sao chị lại ở đây?”
Biên kịch quay về sớm hơn đám Bắc Bắc, nghe nói là tɾong nhà có chuyện, vốn dĩ mấy ngày cuối cũng đã h0àn thành the0 kế hoạch, không cần biên kịch phải chỉnh sửa. Nhưng Bắc Bắc không ngờ sẽ thấy được Lê Mẫn ở văn phòng Chu Thịnh.
Lúc Lê Mẫn nhìn thấy cô, vẻ mặt cũng rấtkinh ngạc, kinh ngạc xong thì né tránh, tránh tầm mắt của Bắc Bắc đang nhìn mình.
Bắc Bắc nhíu mày, lách người qua Lê Mẫn đi đến bàn làm việc, hỏi “Chu Thịnh, sao chị ấy lại ở đây?”
Nghe thấy động tĩnh Chu Thịnh đã đứng dậy, nhìn Lê Mẫn, lễ phép nói “Ngài về trước đi, ở đây để tôi nói.”
Lê Mẫn hơi khựng lại, ánh mắt nhờ vả nhìn Chu Thịnh “Phiền cậu rồi.”
Chu Thịnh gật đầu “Việc tôi nên làm.” Sau khi tiến Lê Mẫn đi, Chu Thịnh nắm tay Bắc Bắc, nhưng còn chưa nắm thì đã bị cô hất ra, khuôn mặt lạnh lùng nhìn Chu Thịnh, cảm thấy anh đang có chuyện gạt cô “Muốn nói gì với em không?”
Chu Thịnh dở khóc dở cười nhìn cô “Sao về sớm vậy?”
Bắc Bắc hừ lạnh “Có nói không, không nói thì em đi đây.”
Chu Thịnh bất lực, nắm lấy tay cô, nhỏ nhẹ nói “Anh nói.”
Bắc Bắc rấtmuốn biết tại sao Lê Mẫn lại xuấthiện tɾong văn phòng của Chu Thịnh, rấtrấtmuốn biết.
Cũng không biết tại sao, tɾong lòng có suy nghĩ thôi thúc Bắc Bắc tìm hiểu chuyện này, tại sao Lê Mẫn lại gặp riêng Chu Thịnh và họ đã nói gì với nhaụ
Cô gấp đến độ không chờ nổi muốn biết tình hình cụ thể.
Hai người ngồi tɾong văn phòng, mặt đối mặt, văn phòng rấtyên tĩnh, Bắc Bắc và Chu Thịnh nhìn nhau, một câu cũng không nói.
Không biết qua bao lâu, Chu Thịnh không chịu nổi bầu không khí này, che miệng khẽ ho “Vợ à, em muốn hỏi gì?”
“Anh muốn nói với em cái gì?”
Chu Thịnh “….”
Bắc Bắc trực tiếp đá vấn đề về cho anh, chuẩn bị bắt Chu Thịnh nói ra toàn bộ. Nói thật, Bắc Bắc cũng không biết nên chủ động hỏi như thế nào, h0àn toàn không hỏi được.
Chu Thịnh hắng giọng “ Là Lê Mẫn đến tìm anh.”
Bắc Bắc gật đầu “Sao nữa?”
Chu Thịnh vũng vàng nhìn mặt cô, suy nghĩ nói “Bắc Bắc, anh không cố ý gạt em.”
Bắc Bắc vô cùng bình tĩnh gật đầu “Em biết anh không cố ý gạt em, cho nên bây giờ em mới hỏi nè, anh không muốn nói cho em biết sao?”
Chu Thịnh lắc đầu “Chuyện này vẫn chưa chắc chắn, anh không muốn khiến em thất vọng.”
Bắc Bắc nghe vậy mắt sáng lên, kkinh ngạc nhìn anh “Là về chuyện kia ạ?”
“Ừ.” Chu Thịnh đối với chuyện này không giấu diếm “Gọi Lê Mẫn đến đây quả thật là vì chuyện của em, anh đã điều tra được một chút manh mối, hình như Lê Mẫn có liên quan nên anh mới gọi đến để hỏi.”
Bắc Bắc hơi giật mình, nhíu mày hỏi “Tại sao Lê Mẫn có liên quan? Chị ấy có quan hệ gì với em sao?”
Chu Thịnh che miệng ho “Bắc Bắc.”
“Dạ?”

⬅ Trước Tiếp ➡