Nói xong, Bắc Bắc còn bổ sung thêm “Thật đó. Tôi thề.”
Mã Viễn nghẹn họng, bất đắc dĩ nhìn cô một cái “Tôi không nói cô lao dịch vợ của tôi mà.”
“Vậy ông nhìn tôi như vậy làm gì?”
Mã Viễn dừng một chút, “Gần đây rấtbận hả?”
“Ông cứ hỏi Tĩnh tỷ là biết.”
Mã Viễn “….. Có vai diễn này muốn bàn bạc với cô.”
“Tôi?” Bắc Bắc giật mình chỉ tay vào bản thân, vẻ mặt ngạc nhiên “Vai diễn gì vậy?”
Mã Viễn xoay tay lái, nhỏ giọng nói “Nữ chính.”
Bắc Bắc trợn mắt nhìn ông ấy “Ông làm đọa diễn ạ?”
“Có thể.”
Bắc Bắc “…. Là sao?” Cô không hiểu những lời Mã đạo nói cho lắm.
Mã Viễn nhìn vợ mình từ kính chiếu hậu một cái rồi nhìn lại về phía Bắc Bắc, giải thích “Lúc trước tôi có viết một kịch bản, nhưng không tìm được cảm hứng.”
“Rồi sao ạ?”
“Muốn cho cô xem thử, xem có ý kiến gì không.”
Bắc Bắc “….. Mã đạo, ông đang nói giỡn đúng không?”
“Ừ, rấtnghiên túc.” Mã Viễn xem như cũng hiểu Bắc Bắc, mặc dù mới hợp tác được một lần, nhưng từ khi Bắc Bắc nói ra quan điểm của mình về kịch bản kia, chỉ một câu thôi mà nói đúng trọng điểm, quát thật rấtgiỏi, cho nên Mã Viễn mới suy nghĩ muốn bàn bạc với cô một chút, dù sao bộ phim này Mã Viễn rấtcoi trọng Bắc Bắc.
“Là phim đïện ảnh ạ?”
“Phim truyền hình.”
Bắc Bắc sửng sốt, vô cùng ngạc nhiên nhìn Mã Viễn “Ông muốn quay phim truyền hình sao?”
“Ừ, ngạc nhiên không?”
Bắc Bắc im lặng, không phải là kinh ngạc, the0 như hiểu biết của cô, Mã Viễn cũng đã quay phim truyền hình rồi, chẳng qua mấy năm nay vẫn luôn quay phim đïện ảnh.
Cho nên lúc này nghe được cảm thấy rấtngạc nhiên, nghĩ sao nhỉ, Bắc Bắc cảm thấy Mã Viễn không phải là người muốn quay phim truyền hình, phải biết rằng phim đïện ảnh kiếm được nhiều tiền hơn rấtnhiềụ
“Đây là bộ phim truyền hình cuối cùng, kịch bản đã được viết rấtlâu rồi, khoảng thời gian trước đột nhiên thấy nó nên lấy ra.”
Bắc Bắc ngẩn người “Viết xong rồi ạ?”
“Vẫn đang rối ở chỗ kết cục, tôi muốn tìm cô đóng, thuận tiện hỏi ý kiến của cô luôn.”
Bắc Bắc bật cười, nhìn Mã Viễn nói “Nếu ông cảm thấy tôi có thể, chắc chắn tôi sẽ không từ chối rồi.” Không nói đến cái khác, chỉ là Mã Viễn có ơn với cô cũng đã đủ Bắc BẮc báo đáp, huống chi người đại diện của mình là vợ của MÃ Viễn, bất kể từ phương diện nào, cô đều sẽ đồng ý. Đương nhiên, quan trọng nhất là cô rấtthích hợp tác với Mã Viễn. Mã Viễn là đại biểu cho sự chất lượng.
Mã Viễn mỉm cười “Được, lúc đó sẽ mang kịch bản đến cho cô.”
“Vâng.”
“Không cẩn gấp, không nhanh như thế đâụ”
Bắc Bắc gật đầu “Tôi biết rồi, lúc đó ông cứ nói với Tĩnh tỷ là được ạ, công việc của tôi vẫn do chị ấy sắp xếp.”
Nghe vậy, Mã Viễn và Trần Tĩnh nhìn nhau mỉm cười “Được.”
Đưa Bắc Bắc về nhà, hai vợ chồng liền rời đi.
Gần hai tháng không về nhà, Bắc Bắc cảm thấy tɾong nhà hơi xa lạ, cô nhìn đông nhìn tây một hồi, đi vào nhà vệ sinh tắm rửa rồi ra ngoài đến công ty tìm Chu Thịnh.
Bởi vì đoàn phim cho nghỉ, Chu Thịnh sẽ không biết chuyện cô về nhà, cho nên Bắc Bắc định cho Chu Thịnh một bất ngờ.
Chẳng qua sự bất ngờ này…. Biến thành kinh sợ.
Lúc Bắc Bắc đến công ty đã là bốn giờ chiều, sắp đến thời gian tan tầm.