“Tạm thời anh không nói được, chờ một thời gian nữa được không, đợi anh điều tra rõ mọi chuyện rồi sẽ nói cho em nghe nhé?” Chu Thịnh không chớp mắt nhìn cô, gần như là khẩn cầu, muốn Bắc Bắc hiểu cho anh.
Bắc Bắc trầm mặc, yên tĩnh nhìn Chu Thịnh, dáng vẻ không nói gì khiến Chu Thịnh cảm thấy hơi sợ hãi, cũng không hẳn là sợ mà có chút hoảng sợ.
“Thật sự không thể nói sao?”
Chu Thịnh gật đầu, không phải không muốn nói, anh chỉ lo sẽ xuấthiện một số vấn đề sai lầm, hôm nay kêu Lê Mẫn đến văn phòng cũng là vì nguyên nhân này, chẳng qua Chu Thịnh không hỏi được chuyện gì, hoặc có thể nói là có manh mối, nhưng không có chứng cứ rõ ràng.
Bắc Bắc im lặng một lúc lâu mới ngước mắt lên nhìn anh “Vậy thôi tạm thời đừng nói.”
Chu Thịnh khựng lại, duỗi tay xoa tóc cô, chủ động chuyển đề tài “Sao lại về rồi?”
“À, đoàn phim cho nghỉ.” Thoạt nhìn tâm trạng của Bắc Bắc không tốt lắm, không thấy một chút hứng thú, cô nhìn xung quanh một vòng, nhẹ giọng nói “Hôm nay anh bận lắm à?”
Chu Thịnh ngẩn người “Vẫn ổn.”
Bắc Bắc suy nghĩ “Vậy sao.” Miệng cô cong lên, nhìn Chu Thịnh nói “Em tính đến thăm anh một chút, lát nữa còn có hẹn với đám Tiểu Ngư, rồi phải quay về trường học, có chút chuyện cần làm.”
Nghe vậy, Chu Thịnh rũ mắt nhìn vẻ mặt của cô, gật gật đầu “Ừ, để anh nói tài xế chở em đi.”
“Đừng.” Bắc Bắc vội ngăn cản anh, “Em tự mình đi được, đúng lúc đi ngang qua.”
Chu Thịnh khẽ ho, thu mắt nhìn cô một hồi, hai người nhìn nhau, không ai tránh né, cuối cùng Bắc Bắc không chịu nổi ánh mắt của Chu Thịnh nên đứng dậy cầm túi nói “Em đi trước đây.”
Chu Thịnh suy nghĩ, không ngăn cản “Đi đi, nhớ chú ý an toàn, đến nới thì gọi đïện cho anh.”
“Vâng.” Bắc Bắc nhẹ nhàng trả lời.
Chu Thịnh nghĩ rồi nói “Anh đưa em xuống dưới.”
Bắc Bắc vội vàng từ chối “Không cần.” Cô nhìn Chu Thịnh vẻ mặt chân thành nói “Dưới đó nhiều nhân viên lắm, em tự đi xuống được mà.” Bắc Bắc vẫn không quên quan hệ của cô và Chu Thịnh vẫn chưa công khai.
Nếu như cùng nhau xuấthiện trước mắt mọi người, không phải quang minh chính đại nói qua hệ của mình và Chu Thịnh sao. Lần trước đã che giấu rồi, bây giờ không nhất thiết xuấthiện cùng nhaụ
Chu Thịnh nhìn dáng vẻ kiên trì của cô, thật sự hết cách.
“Được rồi, vậy em đi cẩn thận.”
Bắc Bắc dở khóc dở cười nhìn anh “Em không phải đứa con nít, em tự biết mà.”
“Ừ.”
Nhìn Bắc Bắc đi ra khỏi văn phòng, Chu Thịnh đau đầu xoa chân mày, Bắc Bắc phản ứng rõ ràng như vậy, Chu Thịnh cho dù có ngốc cũng biết cô đang buồn, huống chi…. Chu Thịnh không phải người ngu ngốc.
Làm thế nào để giải thích, nó thực sự là một bài toán khó với Chu Thịnh.
Chỉ có thể tiếp tục điều tra sự tình nhanh hơn thôi.
Sau khi rời khỏi văn phòng Chu Thịnh với khuôn mặt vui cười, Bắc Bắc lên taxi, cả người hơi suy sụp.
“Cô gái, muốn đi đâu?”
“Cô gái?”
Tài xế nhìn người che mặt phía sau hỏi lại mấy lần.
Một lát sau, Bắc Bắc khẽ ho, nhỏ giọng đáp “Đến đại học H.”
Tài xế gật đầu, nghi ngờ nhìn cô một hồi, “Sao tôi cảm thấy cô quen quen nhỉ?”
Bắc Bắc mỉm cười, tay còn đặt ở mắt, không cho tài xế nhìn thấy “Vậy à, chắc là mặt tôi đại trà.”
Tài xế gật đầu, nói thầm một câu “Ra là vậy.”