Tiếp tục quay phim, lần này cũng không quên thoại nữa nhưng lại gặp một số vấn đề mà bị kẹt lại mấy lần, cũng may cuối cùng cảnh quay cũng h0àn thành suôn sẻ.
Chẳng qua lần đầu Bắc Bắc mắc sai lầm lớn như vậy, Tống đạo nhịn không được trêu chọc vài câu “Sao rồi, có phải hôm nay được gặp sếp mình nên sợ rồi không?”
Bắc Bắc chọn cách im lặng, không nói lời nào.
Tống đạo cười ha ha “Chu tổng cũng không nói gì, cô khẩn trương làm gì chứ?”
Bắc Bắc nhấp môi, suy nghĩ nói “Không phải khẩn trương.”
“Không khẩn trương chứ là cái gì? Lát nữa cho cô xem biểu cảm mấy cảnh trước, tứ chi cứ cứng đờ, tôi chưa thấy bao giờ đấy.”
Bắc Bắc nhìn Tống đạo, bất lực cúi đầu xuống “Tống đạo ông đừng chọc tôi nữa mà.”
Tống đại mỉm cười, nói liên tục “Khó lắm mới thấy dáng vẻ này của cô, đây là lần đầu tiên đó, khi cô diễn với Liễu Nguyên cũng không có như vậy.”
Bắc Bắc hít sâu, ngước mắt lên nhìn sang bên kia, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Chu Thịnh, cô nhanh chóng dời đi, cúi đầu nhìn mũi chân mình, yếu ớt ừ một tiếng “Cảm giác không giống nhaụ’
“Có gì mà không giống nhau, chỉ là quay phim thôi mà.”
Bắc Bắc nhìn Tống đạo, thật sự rấthỏi một câu nếu như đạo diễn không có mắt nhìn thì sao có thể quay được một bộ phim tốt như vậy, nhưng cuối cùng Bắc Bắc vẫn nhịn xuống.
Im lặng nghe Tống đạo trêu chọc, cũng may một lúc sau phó đạo diễn gọi ông ấy qua, Bắc Bắc cũng thoát được.
Tống đạo vừa mới đi thì Liễu Nguyên lại đến, anh ấy nhướng mày nhìn Bắc Bắc “Bắc Bắc.”
Bắc Bắc ngẩn người, mỉm cười nhìn Liễu Nguyên “Đàn anh em đi thay quần áo đã, lát nữa còn phải quay phim.”
Liễu Nguyên “…. Gấp như vậy làm gì, Tống đạo nói chúng ta nên nghỉ ngơi một lúc.”
Bắc Bắc khẽ à “Cũng nên thay rồi nghỉ ngơi.”
Liễu Nguyên nhìn bóng dáng vội vàng của cô rời đi, khẽ sờ chóp mũi suy nghĩ, không lẽ bản thân đáng sợ như vậy hả??
Nhưng mà thực ra….. Bắc Bắc chỉ muốn tránh đi, cô lo lắng Liễu Nguyên sẽ trêu chọc mình, nếu như so sánh thì Liễu Nguyên thông minh hoưn Tống đạo rấtnhiềụ Trần Tĩnh nói nếu khi Liễu Nguyên hỏi chuyện nhất định phải suy nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời, anh ấy còn nhạy bén hơn phóng viên.
Bắc Bắc biết rõ, cho nên lúc Liễu Nguyên qua đây cô vội vàng chạy đi, sau khi vào phòng trang điểm Bắc Bắc mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Trần Tĩnh mỉm cười nhìn cô “Sợ à?”
Bắc Bắc khịt mũi “Chu Thịnh nghĩ sao chị.”
“Cái này em phải đi hỏi Chu tổng rồi.” Trần Tĩnh rót cho cô miếng nước, nhỏ giọng nói “Chị đoán Chu tổng đang ghen, toàn nhìn em và đàn ông khác đóng phim, chắc cũng muốn tham gia trải nghiệm một chút.”
Bắc Bắc dở khóc dở cười.
“Ít nhất là vậy.”
“Ít nhất cái gì?”
Trần Tĩnh liếc mắt nhìn co, cười nói “Ít nhất sau khi phát sóng, có lẽ hai người sẽ bị cư dân mạng ghép CP.”
Bắc Bắc cả kinh, lắc đầu “Không đến mức đó chứ, tụi em chỉ quay chung có hai cảnh.”
Trần Tĩnh cười ẩn ý, “Có khả năng thôi, chị nghĩ Chu tổng sẽ mua thủy quân tạo cho mình một cái chủ đề.”
Bắc Bắc “………”
Cô nghĩ Chu Thịnh sẽ không ấu trĩ đến mức như vậy đâu, cho đến khi bộ phim phát sóng, cô mới h0àn toàn tin điều đó…. Trần Tĩnh không hổ là có nhiều kinh nghiệm hơn cô, ngay cả tâm tư của đàn ông cũng đoán ra được.