Bắc Bắc h0àn toàn bái phục
Chu tổng ở đoàn phim không lâu lắm, hình như có việc gấp nên phải rời đi.
Trước khi đi Chu Thịnh còn kéo Bắc Bắc vào toilet…. Hôn đến khi thỏa mãn mới rời đi, thuận tiện dặn dò cô vài câu “Không được nói chuyện nhiều với nam diễn viên kia.”
Bắc Bắc dở khóc dở cười nhìn anh “Yên tâm đi, tụi em chỉ diễn chung thôi.”
Chu Thịnh khẽ hừ “Cậu ta dựa vào em gần như vậy, lần sau em nhớ cách xa ra.”
“Vâng.” Bắc Bắc vươn tay ôm lấy cổ Chu Thịnh, nhón chân hôn lên khóe miệng anh, mỉm cười nói “Anh có việc thì mau đi đi, buổi chiều lên máy bay phải không?”
“Ừ, nhớ chăm sóc mình, mấy ngày nữa anh lại đến thăm em.”
“Vâng.”
Chu Thịnh dừng một chút nhìn cô “Chuyện kia, sắp mở phiên toà.”
“Hả?” Bắc Bắc ngẩn ra, một lúc sau mới biết Chu Thịnh đang nói chuyện gì. Cô thấp giọng nói “Ừ, em biết rồi, lúc đó anh nhớ nhắc em nhé.”
“Ừ, đừng buồn nữa nhé, anh cũng đã điều tra được một số manh mối rồi, nhưng mà không nhiều lắm nên không nói với em.”
Bắc Bắc trả lời “Không sao, có thể tra được là may rồi, cứ tùy duyên đi anh.”
Chu Thịnh vỗ đầu câu, cười nói “Nghĩ như vậy là tốt, anh đi đây, đừng có say rượụ”
Bắc Bắc lè lưỡi, vẻ mặt nghịch ngợm “Em không có uống rượụ”
Chu Thịnh nhịn không được hôn thêm mấy lần. Khẽ xoa mặt cô, giọng nói trầm ấm của Chu Thịnh vang lên bên tai cô “Anh phải đi thật rồi.”
“Vâng.” Bắc Bắc buồn cười nhìn anh. Cho đến khi Chu Thịnh đi ra khỏi tolet, hai phút sau cô mới bước ra.
Mới vừa đi ra ngoài, Bắc Bắc thấy Chu Thịnh đang nói chuyện và tạm biệt đạo diễn.
Lê Mẫn im lặng ngồi bên cạnh, khẽ nhìn Chu Thịnh, rồi chuyển qua biểu cảm của Bắc Bắc tɾong mắt hiện lên tia kinh ngạc.
Đột nhiên có một giọng nói kéo cô ấy về “Hả?”
Tống đạo cười ha ha, chỉ vào Chu Thịnh “Chu tổng phải đi rồi.”
Lê Mẫn khẽ khựng lại, đứng dậy nhìn Chu Thịnh “Chu tổng đi thong thả.”
Chu Thịnh trầm ngâm một lúc rồi nhìn Lê Mẫn “Biên kịch rấtgiỏi, tôi đã xem qua kịch bản rồi cảm thấy rấtchân thật.”
Sắc mặt Lê Mãn cứng đờ, chưa kịp phản ứng Chu Thịnh đã nói tiếp “Tôi đi trước đây, lần sau có cơ hội lại đến.” Anh nhìn đạo diễn “Tống đạo này khi nào phim phát sóng, nhớ nói với tôi một tiếng.”
Tống đạo mỉm cười, “Chắc chắn rồi, Chu tổng cứ yên tâm, lúc đó tôi còn phải nhờ anh tuyên truyền giúp mà.”
“Không thành vấn đề.”
Chu Thịnh đi rồi, đoàn phim khôi phụctrạng thái ban đầụ
Diễn viên thì quay phim, những nhân viên công tác tiếp tục làm việc.
Mặc dù quá trình quay đang ở giai đoạn đầu diễn ra tốt đẹp nhưng cũng khá mệt, tinh thần của Bắc Bắc ngày nào cũng rơi vào trạng thái căng thẳng, cô sợ mình sẽ không nhập vai diễn tốt nhân vật này.
Cho nên mỗi ngày ngoài đọc kịch bản ra, cô còn trao đổi với biên kịch.
Điều làm cho Bắc Bắc cảm thấy kỳ diệu chính là thỉnh thoảng biên kịch sẽ cười với cô, nhưng khi đối mặt với Liễu Nguyên thì khuôn mặt lạnh như băng.
Đôi khi Liễu Nguyên còn tâm sự với Bắc Bắc rằng hình như biên kịch không thích anh ấy lắm, mỗi ngày đều trưng cho anh bộ mặt lạnh lùng.