Bắc Bắc nhìn chằm chằm Chu Thịnh, phải nói là Chu Thịnh mặc tây trang rấtthích hợp, bộ vest và g͙iày da nhìn qua rấthấp dẫn, chưa kể khuôn mặt cũng ưa nhìn, so với nam diễn viên còn đẹp trai hơn.
Bắc Bắc nhìn bóng dáng Chu Thịnh suy nghĩ, dáng người cảu Chu Thịnh cũng rấttốt.
Vai rộng e0 thon, còn có cơ bụng…. Chân cũng dài…. Còn có…. Không biết nghĩ đến cái gì, khuôn mặt Bắc Bắc đỏ lên, cô thấy cách đó không xa Chu Thịnh quay đầu lại nhìn cô.
Trong lòng khen run lên, Bắc Bắc nhanh chóng dời tầm mắt của mình đi, đi tìm chuyên viên trang điểm lại, che bớt khuôn mặt đỏ bừng này của cô.
….
Sau khi sắp xếp xong, Bắc Bắc và Chu Thịnh bắt đầu diễn.
Cô ngồi ở bàn làm việc, nhìn người đàn ông đang đi vào, trên môi nở nụ cười, cho đến khi Chu Thịnh đến gần và nói với cô bằng giọng nói xa lạ “Lộ Tình.”
Cô sửng sốt, quên thoại.
“Đạo diễn…”
Tống đạo nhìn Bắc Bắc, hỏi một câu sắc bén “Quên thoại à?”
“Đúng ạ.” Cô xấu hổ cúi đầu nhìn xuống dưới bàn.
Tống đạo vung tay lên “Cắt. Bắc Bắc cô đừng quên thoại, Chu tổng còn không quên kìa.”
Bắc Bắc sống không còn gì luyến tiếc gật đầu “Vâng.”
Vừa đồng ý xong, cô thấy người đối diện đang cười.
Lần thứ hai.
Chu Thịnh một tay để tɾong túi, đứng trước mặt Bắc Bắc, giọng nói tầm thấp mê người “Lộ Tình.”
Lô Tình đứng dậy, khẽ gọi “Ông chủ.”
Chu Thịnh gật đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn cô “Nghe nói tâm trạng gần đây của em không tốt lắm?”
Bắc Bắc “… Tôi quên thoại.”
Mọi người “…….”
Không gian yên tĩnh, một lúc sau tất cả mọi người đều cười ầm lên.
Ánh mắt mọi người rấtđồng tình nhìn Bắc Bắc.
Bắc Bắc quên thoại Tống đạo cũng không tức giận “Bắc Bắc, sao cô có thể quên thoại được chứ Có phải sức hấp dẫn của Chu tổng quá lớn không ”
Bắc Bắc suy nghĩ, hơi xấu hổ nói “Có thể do Chu tổng là sếp của tôi nên khi nhìn thấy anh ấy tôi rấtlúng túng, không thể giống như bạn bè được.”
Lời giải thích này không tệ, Tống đạo nghe xong liền hiểụ
Ông trầm ngâm giây lát rồi nhìn Chu Thịnh hỏi “Chu tổng, đóng phim không cần nghiêm túc như vậy, tɾong phim cậu và Bắc Bắc là bạn bè, có thể cho Bắc Bắc to gan hơn một tí không?”
Chu Thịnh nhướng mày “To gan như thế nào?”
“Đóng phim sẽ đánh hay mắng cậu gì đó, khi quay xong cậu cũng không được tính toán với Bắc Bắc, cậu mau hứa đi như vậy chúng ta mới tiếp tục quay phim được, không thể luôn quên thoại ” Nói xong lời này Tống đạo rấttức giận.
Chu Thịnh nhướng mày, bỡn cợt nhìn vợ mình đang xấu hổ, ý vị thâm trường nói “Tất nhiên được rồi, tôi chưa bao giờ tính toán với cô Đồng cả, cứ gọi thẳng tên của tôi, đánh hay mắng tôi cũng được, tɾong phim sẽ không tính toán, ở ngoài cũng vậy.”
Bắc Bắc “….. Được.” Người thì hiểu được.
Những lời của Chu Thịnh khiến cô xấu hổ quá đi.
Cũng may một lúc sau Bắc Bắc đã điều chỉnh được cảm xúc của mình, cô nhìn Tống đạo nói “Tống đạo, lần này chắc chắn tôi sẽ không quên thoại. Lại lần nữa đi.”
“Được, cô đừng quên thoại nữa đó, cứ tưởng tượng đang quay với Liễu Nguyên đi, không mấy coi Chu tổng là cậu ta cũng được Như vậy quay sẽ tốt hơn.”
Bắc Bắc “…….. Không cần đâụ” Cô cũng không dám, nếu Chu Thịnh biết cô coi anh là Liễu Nguyễn chắc chắn sẽ xong đời.