“Khoa trương chỗ nào, chúng ta là vợ chồng, không sao cả.” Nói rồi, Chu Thịnh ghé mặt lại, dán trên màn hình “Có hôn không?”
Bắc Bắc không còn cách nào khác, chỉ có thể “Moahh…” Hôn một cái, Chu tổng được hôn rất hài lòng với vợ mình “Tuyệt quá.”
“Hả?” Khuôn mặt Bắc Bắc đỏ lên, xấu hổ không chịu được, đây là lần đầu tiên cô với Chu Thịnh làm như thế này.
Chu Thịnh mỉm cười nhìn cô “Anh nhớ em.”
Bắc Bắc bật cười “Em mới đi lúc sáng mà.”
“Ừ, chính là nhớ em.”
Bắc Bắc cười rất vui, Chu Thịnh nói trắng ra như vậy khiến cô thích chết đi được.
Tính cách của cô khá phù hợp với kiểu có chuyện gì cũng sẽ nói ra ngay lập tức, còn Chu Thịnh là một người giỏi biểu đạt, đúng lúc bù qua xớt lại với Bắc Bắc không giỏi biểu đạt, tính cách nói ít làm nhiềụ
Hai người nói chuyện đến khuya mới cúp máy.
Sau khi Bắc Bắc tắm rửa xong, lập tức chui vào chăn đi ngủ, tĩnh dưỡng chuẩn bị chào đón ngày mới bắt đầụ
Tia nắng bán mai mờ nhạt, buổi sáng 7 giờ Bắc Bắc đã rời giường, cô trang điểm tinh xảo, thay một cái váy rồi cùng Trần Tĩnh đi xuống dưới lầu, ăn sáng xong thì cùng mọi người đến nơi khởi động máy.
Nghi thức khởi động máy vẫn như thường lệ, các đạo diễn luôn có mê tín, nên việc thắp hương cúng bái là chuyện cần thiết, nghi thức khởi động máy khá nhỏ, cũng không biết là vì nguyên nhân gì, tóm lại hiện trường không có một bóng phong viên.
Nghi thức khởi động máy rất thành công, ăn cơm trưa xong mọi người nghỉ trưa, buổi chiều chính thức khởi quay.
Bắc Bắc và nam chính Liễu Nguyên – một vị ảnh đế rất nổi tiếng, cả người ôn tồn lễ độ, tạm thời ở chúng rất thoải mái.
Trần Tĩnh vẫn luôn khen nam diễn viên này, đạt hai lần ảnh đế, tuy độ nổi tiếng không cao bằng Lê Tiêụ Bắc Bắc không có ý kiến gì, dù sao người này và Lê Tiêu không giống nhau, thỉnh thoảng Lê Tiêu vẫn sẽ đóng phim thần tượng, huống chi gương mặt đó khá hấp dẫn, cũng đủ khiến mọi người thích vẻ đẹp của anh ta. Mà Liễu Nguyên thì không như vậy, không phải nói Liễu Nguyên trông khó coi, anh ấy thuộc kiểu người dễ nhìn, lần đầu tiên thấy thì bình thường nhưng càng nhìn càng thấy hấp dẫn, có thể là do tuổi tác nên mới như vậy, kiểu trầm ổn không phải ai cũng có.
Bắc Bắc rất tôn trọng vị tiền bối này, tóm lại lúc nói chuyện không tự chủ lễ phép hơn.
Lúc đóng phim, biên kịch cũng đến. Lúc này Bắc Bắc mới tin lời Trần Tĩnh nói, biên kịch sẽ đồng hành xuyên suốt bộ phim.
“Lo lắng hả?” Liễu Nguyên mỉm cười dịu dàng nhìn Bắc Bắc.
Bắc Bắc gật đầu “Một chút ạ.” Lúc này cô mới thay đồ xong, chuẩn bị quay cảnh đầu tiên, đây là cảnh gặp lại nhau sau này của cô và nhân vật Liễu Nguyên đóng.
Lúc này gặp lại, Liễu Nguyên vẫn chưa nhận ra cô, mà nhân vật Lộ Tình – do Bắc Bắc thủ vai cũng không có ấn tượng với Liễu Nguyên.
Có thể nói những chuyện lúc nhỏ khiến cô quên đi rất nhiều thứ, ít nhất là gặp lại những người khi còn nhỏ, cô sẽ không có ấn tượng.
Bắc Bắc mặc một bộ tây trang màu đen, tạo cảm giác nữ tính nhưng cũng rất chuyên nghiệp, Trần Tĩnh thấy cô thay quần áo đi ra, nhịn không được nói một câu “Đẹp thì có đẹp, nhưng cách trang điểm này hơi già thì phải.”