⬅ Trước Tiếp ➡
Chuyên viên trang điểm lớn tiếng kháng nghị, “Tôi cũng không muốn trang điểm cho Bắc Bắc già như vậy đâu, hết cách rồi, do đạo diễn yêu cầu như vậy.”
Tống đạo ở bên kia nhìn snag, hài lòng với lớp trang điểm của Bắc Bắc “Không tồi, rất phù hợp.”
Biên kịch cũng gật đầum nhìn Bắc Bắc trầm tư một chút “Tốt lắm.”
Bắc Bắc “…” Mọi người đều đã nói, cô còn nói gì bây giờ. Tuy nhìn qua hơi già, nhưng cảm giác cũng không tệ lắm, không còn cảm giác cô gái nhỏ, mà là kiểu trưởng thành.
Liễu Nguyên mỉm cười, “Tôi trông còn thảm hơn.”
Tạo hình của Liễu Nguyên, nói thế nào nhỉ, vừa nhìn đã biết là một người đàn ông không biết sửa soạn, hơi lôi thôi, trong mắt Lộ Tình đàn ông như vậy không quá tốt.
Do có những chuyện trước kia, cho nên Lộ Tình thích những người ăn mặc gọn gàng, đối với loại người lôi thôi này, sẽ kháng cự theo bản năng, cũng bởi vì như vậy khiến cô ấy nhớ lại những chuyện trước kia, những ký ức đó không quá tốt đẹp.
Cho nên lần đầu gặp mặt của hai người không được tốt.
Bắt đầu quay, Bắc Bắc nhập diễn rất nhanh, ánh mắt nhìn Liễu Nguyễn rất chán ghét, đánh giá anh từ trên xuống dưới rồi nói với trợ lý “Không nói nữa, vị tiên sinh này không thích hợp làm việc ở công ty chúng ta.”
Trợ lý bên cạnh ngạc nhiên “Lộ tổng?”
Sắc mặt Lộ Tình nhìn Liễu rất rõ ràng.
Liễu Nguyên aka Tần Trấn trong kịch bản, không để ý nhún vai “Cô Lộ đây cũng chưa nghe qua phương án của tôi mà đã từ chối rồi à?”
Lộ Tĩnh khựng lại, rất tự nhiên nhìn Tần Trấn “Đúng vậy.” Cô nói “Tôi không muốn tốn thời gian hợp tác với một người không gọn gàng.”
Tần Trấn kinh ngạc nhìn cô, không nghĩ là vì chuyện này.
Anh khẽ cười, sờ râu dưới cằm hỏi “Vậy đợi tôi đi cạo râu nhé?”
Lộ Tình giật mình, trực tiếp bỏ chạy lấy người “Không cần.”
…..
Cảnh đầu không có gì ngoài ý muốn một lần đã qua.
Chuyện này, không chỉ riêng Tống đạo, mà cả Liễu Nguyên diễn chung với Bắc Bắc cảm thấy rất ngạc nhiên, người mới…. Lúc trước Liễu Nguyên đã xem qua bộ phim truyền hình của Bắc Bắc, chỉ là thể loại thanh xuân vườn trường không cần kỹ thuật diễn, tuy cô có nhưng cũng không có gì xuất sắc, cho đến hôm nay, Liễu Nguyên đối với Bắc Bắc như được rửa mắt.
Một diễn viên nhiều năm như anh thiếu chút nữa bị cô áp diễn, loại khí thế này như sinh ra đã có.“Em quả thực rất giỏi.”
Bắc Bắc thoát ra khỏi vai diễn, hơi mỉm cười nhìn Liễu Nguyễn “Cảm ơn đàn anh khen ngợi, đàn anh cũng rất giỏi.”
Liễu Nguyên lắc đầu, nói rất chân thành “Không đâu, biểu hiện của em khá tốt, em thật sự chỉ mới diễn hai bộ phim thôi sao?”
Bắc Bắc giật mình chớp mắt, chưa kịp trả lời, Tống đạo ở bên cạnh đã khen ngợi “Bắc Bắc lại đây xem biểu hiện của cô nè, ngoài ý muốn của tôi đấy.”
Bắc Bắc được cứu vội vàng trả lời “Vâng, tôi qua ngay đây.” Cô nhìn Liễu Nguyên nói “Ở nhà có diễn thử một lần.”
Liễu Nguyễn hiểu ra “Vậy à, em mau qua chỗ Tống đạo đi.”
“Vâng.”
Bắc Bắc đi đến bên cạnh đạo diễn “Tôi đến rồi đây.”
Tống đạo nhìn cảnh vừa mới quay, nhìn Bắc Bắc “Lúc nãy biểu hiện không tệ.”

⬅ Trước Tiếp ➡