Thành phố T là một thành phố tương đối phát triển, nghe nói có rất nhiều cảng ở bên này, địa điểm nữ chính bị lừa bán cũng nằm ở một trong các cảng này. Bắc Bắc nghĩ đến phản ứng của biên kịch tối nay, cảm thấy rất ngạc nhiên.
Cô muốn suy nghĩ gì đó, nhưng chưa hình dung ra… Chu Thịnh đã gọi điện đến. Bắc Bắc cong môi cười, tâm trạng rất sung sướng chấp nhận video call.
“Chu Thịnh.” Cô giơ điện thoại lên, cho Chu Thịnh thấy cảnh đẹp ở ngoài phòng.
“Bên này rất đẹp.”
Chu Thịnh mỉm cười nhìn cô “Thích à?”
“Cũng bình thường, ấn tượng khá tốt.”
Chu Thịnh ừ một tiếng “Tối nay ăn gì, có ngon không?”
“Ăn hải sản ở một nhà hàng gần khách sạn, còn một số món khác nữa, nghe nói là độc nhất vô nhị ở đây, lần sau có dịp chúng ta đến ăn nha.” Bắc Bắc vui vẻ nói.
Chu Thịnh vẫn luôn yên lặng lắng nghe, nghe thấy giọng nói vui vẻ của cô, khẽ gật đầu, trong lòng thầm nghĩ cũng được, thay đổi hoàn cảnh thật ra cũng không tệ, mấy ngày nay ở nhà, Chu Thịnh thấy sắc mặt cô luôn uể oải, không có chút hứng thú.
Lúc này có vẻ như tốt hơn rồi.
“Được.” Anh trả lời, nhỏ giọng nói “Hết bận anh sẽ qua thăm em.”
Bắc Bắc cười “Dạ.”
Hai người nói chuyện không biết bao lâu, toàn bộ quá trình Chu Thịnh đều nghe Bắc Bắc nói, có đôi khi Bắc Bắc hết chuyện kể, anh sẽ hỏi cô chút tình huống bên này, ví dụ như đóng phim chẳng hạn.
“Đúng rồi.”
“Sao vậy?” Chu Thịnh nhấc mắt nhìn biểu cảm nghiêm túc của cô.
Bắc Bắc chống cằm, ngồi ở trước bàn nhìn vào video “Chu Thịnh, anh có biết Lê Mẫn không?”
“Ai?”
“Lê Mẫn, là một biên kịch. Anh biết không?”
Chu Thịnh nghe vậy thì lắc đầu “Không quen, nhưng mà hình như có nghe qua.”
Ánh mắt Bắc Bắc sáng lên, kinh hỉ nhìn anh “Thật sao?”
“Ừ.” Chu Thịnh nhíu mày suy nghĩ “Sao vậy, sao lại hỏi biên kịch này.”
Bắc Bắc thở dài, chống cằm nói “Em cảm thấy em muốn diễn tốt vai này, nữ chính quá thảm, tối nay họp với đạo diễn, lúc nghe chị ấy nói em cảm giác như chính chị ấy trải qua vậy.”
Bút trong tay Chu Thịnh ngừng lại, kinh ngạc nhìn Bắc Bắc “Có cảm giác này à?”
“Đúng vậy.” Bắc Bắc chớp mắt nhìn Chu Thịnh “Hơn nữa lúc em nhìn chị ấy có cảm giác rất quen thuộc.”
Chu Thịnh ngẩn người, quan sát Bắc Bắc, một lúc sau Chu Thịnh mới nói “CÓ thể gần đây áp lực của em quá lớn, lại suy nghĩ nhiều, chuyện của Lê Mẫn anh không biết nhiều lắm, nếu em thực sự muốn biết, anh sẽ đi hỏi giúp em nhé?”
“Vâng.” Bắc Bắc vui vẻ trả lời “Em đã nghe Tĩnh tỷ nói một chuyện của chị ấy, cho nên khá tò mò.”
Chu Thịnh bật cười, cong môi nhìn cô “Được rồi, anh sẽ cho người đi điều tra.”
“Cảm ơn chồng ”
Chu Thịnh khẽ khựng lại, “Hôn anh một cái.”
Bắc Bắc “…. Hôn như thế nào?”
Chu Thịnh nhướng mày, cười hỏi “Muốn anh làm thử một lần không?”
Bắc Bắc đỏ mặt, nhìn anh gật đầu, nói “Muốn.”
Cuối cùng, hai người như đứa ngốc, cách màn hình hôn nhaụ
“Muốn có tiếng nữa.”
Bắc Bắc trừng mắt với Chu Thịnh “Không được.” Cô từ chối, mấy chuyện này đều là hành động của thiếu nữ, Bắc Bắc không thể tiếp thu nổi.
“Anh muốn cơ.” Chu Thịnh làm nũng với cô, tủi thân nhìn Bắc Bắc “Vợ không yêu anh nữa rồi.”
Bắc Bắc “…. Không phải cái này hơi khoa trương sao.”