⬅ Trước Tiếp ➡
"Có thể." Bắc Bắc cười "Chị thử xem, nếu chị có thể lấy về thì em không cần phải ra mặt." Nếu cô nhớ không lầm nhãn hiệu đó là của Triệu gia, lúc trước Chu Thịnh cầm không ít chocolate của hãng này về cho cô, lúc đó cô còn thấy kỳ lạ, sao chưa có mặt trên thị trường mà Chu Thịnh lại có được, Chu gia lại không đầu tư phương diện thực phẩm.
Sau đó Chu Thịnh nói là Triệu Tử Dịch cho cô.
"Ok, chị hiểu rồi, mấy công ty muốn hủy hợp đồng thì hủy, em cứ chờ chị mang tiền vi phạm hợp đồng về cho em."
"Vậy cảm ơn chị trước nhé."
"Không cần khách sáo, việc của chị mà."
Trần Tĩnh vừa nhắc đến chuyện này là lại tức giận, trong tay còn mấy hợp đồng quảng cáo cũng nói chuyện của Bắc Bắc đã làm ảnh hưởng đến sản phẩm tiêu thụ của bọn họ, muốn bên cô phải bồi thường.
Ở chỗ Trần Tĩnh khá lâu, sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa xong, Bắc Bắc mới chuẩn bị về nhà.
"Em về trước đây."
"Về đi, mấy ngày nay nghỉ ngơi cho tốt, thứ tư phải vào đoàn phim rồi, thứ ba chị đến đón em."
"Vâng." Bắc Bắc cong môi mỉm cười, vươn tay ôm Trần Tĩnh, nhỏ giọng nói "Cảm ơn chị."
Cô thật sự rất may mắn khi gặp được những người đối xử tốt với cô như vậy.
Trần Tĩnh bật cười, vỗ lưng cô an ủi "Thời gian sẽ không chờ đợi cái gì, em cũng như vậy, cứ quên hết chuyện lúc trước đi, con đường trước mắt mới là quan trọng nhất."
"Vâng."
Mấy ngày kế tiếp, Bắc Bắc không ra khỏi cửa, phạm vị hoạt động chỉ trong tiểu khụ
Chu Thịnh rất bận, khoảng thời gian trước công việc chậm trễ nên phải tăng ca mỗi ngày, chuyện trên mạng cũng dần bị quên lãng, mấy ngày nay Bắc Bắc lên mạng, có rất ít người đề cập đến tên của cô.
Trong lòng cô yên tĩnh rất nhiều, từ sau khi chuyện kia xảy ra Bắc Bắc cũng không đi qua Đồng gia nữa, cũng không biết Đồng gia bây giờ thế nào, chỉ biết Đồng thị đã đổi chủ, cổ đông lớn nhất là Chu Thịnh. Mỗi ngày tan làm, Chu Thịnh sẽ chia sẻ những chuyện này cho cô nghe.
Bắc Bắc cũng không quá để ý, lúc nghe được phản ứng cũng rất bình thường.
Cuộc sống cứ tiếp tục, khi cô rảnh rỗi sẽ nghiên cứu nâng cao tay nghề nấu ăn, nấu cơm cho Chu Thịnh rồi hai người ăn cùng nhau, buổi chiều thì ở nhà xem kịch bản hoặc tập thể dục. Mỗi ngày trôi qua nhẹ nhàng, cho đến khi phải vào đoàn làm phim.
Buổi sáng thứ ba, Bắc Bắc nhìn vẻ mặt của Chu Thịnh bật cười "Em cũng không đến chỗ nào xa mà."
Chu Thịnh hừ một tiếng "Dù sao cũng không gần."
Bắc Bắc ".... Em sẽ về nhà thường xuyên."
Chu Thịnh ôm cô hôn hôn, thấp giọng nói "Đến nơi thì gọi về cho anh, nào anh hết bận sẽ đến thăm em."
"Dạ." Bắc Bắc không khỏi mỉm cười, đối với hành động dính người này của Chu Thịnh không ngạc nhiên chút nào.
"Em phải đi rồi."
Chu Thịnh ôm cô, không muốn buông tay "Không muốn em đi."
Bắc Bắc bật cười, kiễng chân hôn lên khóe môi Chu Thịnh "Em sẽ rất nhớ anh."
"Một ngày mấy lần?"
"Ba lần."
Chu Thịnh trừng cô, cắn khóe môi Bắc Bắc "Không đủ, ít nhất phải 30 lần."
Bắc Bắc bật cười "Vậy em không cần đóng phim nữa à."
"Làm sao lại không được, 30 lần cũng không nhiềụ"
Bắc Bắc "..."
Cô chớp mắt nhìn Chu Thịnh, nghiêm túc nói "Nhưng em tính nhớ anh nguyên một buổi sáng, anh nói 30 lần em phải nhớ như thế nào?"

⬅ Trước Tiếp ➡