⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh hơi khựng lại, cúi đầu mút mạnh khóe môi cô, lại cười nói "Ngoan quá."
Bắc Bắc nhìn đồng hồ trên tường, cảm thấy không kịp nữa rồi.
"Đưa em xuống lầu, Tĩnh tỷ đang chờ em ở dưới."
Chu Thịnh hừ một tiếng "Không vui."
Bắc Bắc vỗ mặt anh, nghiêm túc nói "Chu Thịnh, anh phải nhớ mình là một tổng tài bá đạo, không được dính người như vậy."
Chu Thịnh nhướng mày, không chút khách khí phản bác cô "Trước mặt em anh không phải tổng tài bá đạo."
Bắc Bắc "....Được rồi, vậy thì không phải."
Hai người kéo hành lý đi vào thang máy. Lúc này là thời điểm đi làm, trong thang máy chỉ có hai người, rất yên tĩnh.
Chu Thịnh nhéo tay cô, "Chuyện kia anh sẽ tiếp tục điều tra, đừng lo lắng."
Bắc Bắc trầm ngâm một lát, ngẩng đầu nhìn Chu Thịnh "Đừng cố quá, nếu tra không được thì thôi."
Tuy trong lòng hơi nuối tiếc, những đôi khi nuối tiếc cũng khá tốt, giống như số mệnh đã an bài.
"Không đâụ" Chu Thịnh cúi đầu nhìn cô "Tuy hơi phiền phức, nhưng anh lại không sợ, nếu em muốn biết anh sẽ cố gắng hết sức, tra được thì mới thôi." Dừng một chút, Chu Thịnh nói thêm "Chỉ là vấn đề thời gian."
Thời gian đã qua lâu như vậy rồi, chuyện hơn hai mươi năm trước, muốn tra cũng không dễ dàng gì.
Năm Bắc Bắc sinh ra ở bệnh, những bác sĩ y tá đó đa số là chuyển đi một cách kỳ lạ, thậm chí có ít người đã từ chức, đặc biệt là bác sĩ đỡ đẻ cho Bắc Bắc không có một tin tức nào.
Chu Thịnh chỉ có thể nhờ người điều tra manh mối của bệnh viện, không chừng sẽ có kết quả.
Bắc Bắc gật đầu, khẽ nói "Cho dù có kết quả hay không, cố gắng là được." Cô nhìn Chu Thịnh mỉm cười "Không cần cưỡng cầụ"
"Được."
Đưa Bắc Bắc xuống dưới lầu, nhìn cô lên xe Chu Thịnh mới đến công ty.
Hai người lại tách ra hai nơi.
Vừa lên xe, Trần Tĩnh đã quan sát Bắc Bắc, nhìn một hồi lâu mới nói "Không tệ nha, khí sắc đã trở về rồi."
Bắc Bắc không khỏi bật cười "Lúc nào thì khí sắc của em không tốt chứ?"
Trần Tĩnh gật đầu "Chuyện xảy ra buổi trưa hôm đó, sắc mặt của em khó coi đến mức chị tưởng em sắp xỉu luôn đó chứ."
"Không đến mức đó." Bắc Bắc nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, hít sâu "Thực ra bị bại lộ cũng tốt, không cần giấu giấu diếm diếm."
Trần Tĩnh cười "Em còn thân phận lớn chưa bị lộ đó, vợ của Chu tổng, bà chủ của Chu thị."
Bắc Bắc trợ mắt nhìn chị ấy "Em thấy sớm muộn gì cũng bị lộ thôi."
"Tất nhiên, không có khả năng giấu nữa."
Bắc Bắc cười "Em hy vọng khi giữ bí mật này, em sẽ có chút thành tựụ"
"Sẽ có mà, kịch bản này chị đã đọc rồi, chị dự cảm em sẽ có bước tiến lớn."
Bắc Bắc gật đầu "Hy vọng em có thể diễn tốt vai này, cảm giác nhân vật này quá khổ."
Bộ phim lần này là thể loại thành thị, kịch bản rất hay, khi xem khiến người ta không tự chủ bị cuốn vào.
"Em có biết biên kịch này không?"
94.
Editor 14thfebruary
“Không quen.”
Trần Tĩnh suy nghĩ rồi nói với Bắc Bắc “Em đã xem qua phim của cô ấy chưa?”
Bắc Bắc suy nghĩ lắc đầu “Không để ý, nhưng em có nghe Manh Manh nhắc đến người này, nghe nói rất giỏi, là một biên kịch khiêm tốn trong giới giải trí, rất có tài năng, hơn nữa diễn viên cũng phải do cô ấy chọn.”

⬅ Trước Tiếp ➡