Bình tĩnh suy nghĩ thật lâu, Bắc Bắc đứng dậy đi tìm Trần Tĩnh nói chuyện công việc.
Bởi vì chuyện này xảy ra khá đột ngột, nên đến tối mọi người vẫn đang tăng ca để thảo luận, tìm cách giải quyết, không ai rời đi, cơm tối cũng là gọi cơm ở ngoài, ăn ở công ty luôn.
Sau khi Bắc Bắc và Chu Thịnh ăn cơm xong thì đi tìm Trần Tĩnh.
"Tĩnh tỷ."
Trần Tĩnh ngước mắt nhìn cô, dừng một chút hỏi "Mới cùng Chu tổng ăn cơm à?"
"Dạ." Bắc Bắc nhoẻn miệng cười, đi vào bên trong "Manh Manh về chưa chị?"
"Về rồi, nghe nói là ngày mai có công việc nên đi trước."
Bắc Bắc gật đầu "Đợi lát nữa em nhắn tin hỏi chị ấy về đến nhà chưa."
Trần Tĩnh đang ăn cơm, nghi ngờ nhìn Bắc Bắc "Tới tìm chị nói chuyện công việc hả?"
"Đúng vậy." Bắc Bắc nhìn chị ấy, nói "Chị ăn cơm trước đi, em đi xem lịch trình chị sắp xếp."
Trần Tĩnh ngẩn ra, theo bản năng vươn tay ngăn cản "Mấy cái chị viết là những cái muốn hủy hợp đồng."
Bắc Bắc nhướng mày, câu môi cười nói "Em muốn xem cái này."
Trần Tĩnh "..."
Chị ấy nhìn dáng vẻ Bắc Bắc rất tự nhiên, "Cứ bình thường thôi."
"Em biết."
Bắc Bắc đưa tay cầm lấy, cúi đầu nhìn lịch trình trên đó, Trần Tĩnh ghi chú rất nhiều, cái nào yêu cầu hủy hợp đồng, cái nào phải giải thích,... Trên những quảng cáo muốn hủy hợp đồng còn có hai chữ 'phải giết', Bắc Bắc xem không nhịn được bật cười.
Càng nhìn xuống dưới, Bắc Bắc càng thấy nhiều thứ về mình.
"Quảng cáo chocolate này cũng muốn hủy hợp đồng hả chị?"
"Ừ, nhưng mà chị thấy có thể thương lượng." Trần Tĩnh bỏ hộp cơm xuống, đúng lúc vừa ăn xong, bắt đầu nói chuyện công việc với Bắc Bắc.
"Cái này lúc đầu chị không tính ký hợp đồng, mà tên đó cứ kêu cho hắn mặt mũi, nên chị nghĩ ký cũng không sao, dù sao quảng cái này cũng không tệ, bây giờ thì hay rồi, hắn nói muốn hủy bỏ và phải bồi tiền hợp đồng cho hắn, còn nói em làm ảnh hưởng đến doanh số, ảnh hưởng cái quần què, em còn chưa quay nữa là "
Trần Tĩnh càng nói càng tức giận, những chuyện Đồng gia gây ra đâu có liên quan đến Bắc Bắc, cho dù Bắc Bắc có là con của bọn họ, thì sai lầm của cha mẹ đâu thể đổ lên đầu con cái được, huống chi đây còn không phải
Trần Tĩnh cũng không biết nên nói tên khùng gió thổi chiều nào theo chiều ấy như thế nào nữa, buổi trưa nghe biết bao nhiêu cuộc điện thoại bực hết cả mình.
Bắc Bắc suy nghĩ, nhìn nhãn hiệu chocolate đó khẽ nói "Thực ra em thích nhãn hiệu chocolate khác."
Nghe vậy mắt Trần Tĩnh sáng lên, nhìn Bắc Bắc vài giây, gật đầu nói "Chị hiểu rồi, em nói tên nhãn hiệu đó cho chị nghe."
Bắc Bắc nói một cái tên.
Trần Tĩnh bừng tỉnh, "Không tệ, chị cũng cảm thấy hiệu chocolate này ăn ngon, hai nhãn hiệu này lại là đối thủ của nhau, mỗi năm cạnh tranh không ngừng."
Bắc Bắc gật đầu, không để ý nói "Vậy à."
"Ừa."
Bắc Bắc trầm mặc một hồi, nhẹ giọng nói "Nhãn hiệu đó có phải của Triệu thị không?"
Trần Tĩnh cười tủm tỉm nhìn Bắc Bắc "Có thể lấy được không?"