Trong khoảng thời gian này, danh tiếng của Bắc Bắc tăng lên không ít.
Khi mọi người nhắc đến cô, không còn là những tin tức trước kia nữa, thay vào đó sẽ nhắc đến diễn xuất của cô trong bộ phim gần đây.
Cô rất vui mừng vì điều này.
Không có ai là không muốn được khen ngợi, tuy gameshow vẫn đang phát sóng, nhưng Bắc Bắc hy vọng fans của mình sẽ chú ý đến diễn xuất cô ở những bộ phim cô tham gia.
Mấy ngày nay bộ phim phát sóng nhận được phản hồi rất tốt, đạo diễn còn nhắn tin tới khen cô.
Bắc Bắc nhìn tin nhắn khẽ mỉm cười, lúc sau thấy tin nhắn của Lê Tiêu, cô khẽ giật mình rồi nhắn lại cảm ơn.
Sau chuyện kia Bắc Bắc không còn thấy Lê Tiêu nữa, cũng không liên lạc với nhau, cho nên Bắc Bắc không biết anh ta gửi tin nhắn đến là có ý gì, cô nghĩ chắc cũng giống mọi người gửi tin nhắn chúc mừng cô thôi.
Chu Thịnh nói hai ngày nữa sẽ về nhưng vẫn chưa về được. Chuyện bên kia vẫn chưa giải quyết xong, Bắc Bắc nói Chu Thịnh cứ yên tâm ở bên đó, còn cô ở nhà xem kịch bản, thỉnh thoảng coi TV với mọi người.
Lời dặn dò của Chu Thịnh quả không sai, vào thứ năm, Bắc Bắc nhận được cuộc điện thoại của Đồng gia.
Bởi vì nhớ rõ lời của anh, cho nên cô không có nghe máy, nhưng Đồng gia bám riết không tha gọi liên tục, nhìn hai mươi cuộc gọi nhỡ, Bắc Bắc không tiếng động bật cười, không biết tình huống như thế nào.
Cô không biết rõ lắm, những vẫn có thể đoán được một chút, Đồng gia gọi cho cô nhiều cuộc như vậy, nhất định là Chu Thịnh đã làm chuyện gì đó, nếu không bọn họ cũng không tìm đến cô.
Bắc Bắc nhìn điện thoại không sáng lên nữa, tắt máy vào phòng ngủ trưa.
Khoảng thời gian này ở nhà, cô được nuôi trắng trẻo mập mạp, cũng may đúng lúc nghỉ hè nên không cần lo lắng.
Mỗi ngày ăn xong rồi ngủ, đây là cuộc sống nhàn hạ nhất của Bắc Bắc trong một tuần này.
Tuy nhiên, sự nhàn hạ này bị phá vỡ vào chiều thứ bảy.
Lúc Triệu Manh Manh gọi điện đến, Bắc Bắc vẫn đang ngủ, cô mới chợp mắt không lâu điện thoại đã vang lên, Bắc Bắc gãi đầu rồi nghe điện thoại.
"Alo."
"Bắc Bắc, có chuyện lớn rồi." Giọng nói của Triệu Manh Manh từ microphone truyền vào tai Bắc Bắc.
Cô ngẩn người, mơ mang tỉnh dậy "Có chuyện gì vậy?"
Manh Manh che điện thoại lại nhỏ giọng nói "Chu tổng nhà em."
"Anh ấy làm sao?" Bắc Bắc vội vàng ngồi dậy, nhanh chóng hỏi Triệu Manh Manh.
Triệu Manh Manh nói cho cô nghe tin tức mà cô ấy nghe được "Theo như tin mới nhất, Chu tổng bị công nhân đánh, nghe nói là chuyện cháy nhà xưởng lúc trước không cho người nhà bệnh nhân cái gì đó, tình huống cụ thể chị không rõ lắm, lúc nãy chị nghe lén điện thoại của anh họ mới biết được."
Bắc Bắc sửng sốt, nhanh chóng nói "Em biết rồi, bây giờ em sẽ gọi cho Chu Thịnh."
"Ừ, em nhớ hỏi tình huống cụ thể nhé, mong là không có chuyện gì."
Bắc Bắc hiểu rõ "Em cúp máy đây, để em ra ngoài hỏi xem."
"Ừ."
Sau khi cúp máy, áo khoác Bắc Bắc cũng không kịp mặc chạy xuống nhà, buổi chiều hằng ngày mẹ Chu đều đọc sách ở phòng khách.
Lúc Bắc Bắc đến phòng khách, mẹ Chu không có ở đó, cô nhíu mày suy nghĩ, hỏi dì giúp việc "Em con đâu dì?"
"Bà chủ ở trên thư phòng."