Bắc Bắc suy nghĩ rồi nhỏ giọng nói "Vâng, con lên xem một chút."
Nói rồi Bắc Bắc đi lên thư phòng ở lầu hai, cô có dự cảm không tốt lắm, chắc là Chu Thịnh đã bị thương, nếu không mẹ Chu cũng sẽ không đến thư phòng. Mới vừa đi đến cửa, Bắc Bắc nghe được giọng nói ở bên trong phát ra.
"Nghiêm trọng không?" Đây là giọng của mẹ Chụ
Ba Chu gật đầu "Tôi vừa nhận được điện thoại, bị đâm một nhát dao, nghe nói là trả thù." Ông lấy quần áo ở phía sau, nhỏ giọng nói "Bây giờ tôi sẽ qua đó xem tình hình, khi nào đến nơi sẽ gọi cho bà."
"Tôi cũng muốn đi."
Ba Chu từ chối lắc đầu "Không được, quá nguy hiểm, tình huống bên kia vẫn chưa biết được, bà ở nhà trấn an mẹ và Bắc Bắc đi."
Mẹ Chu ngập ngừng, bất đắc dĩ gật đầu "Vậy ông nhớ chú ý an toàn."
"Tôi biết rồi."
Mới nói xong, thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, hai người nhìn nhau, ba Chu trầm giọng nói "Ai đó?"
Bắc Bắc mấp máy môi, nhỏ giọng nói "Là con, Bắc Bắc đây."
Ba Chu sửng sốt, nhanh chóng ra mở cửa, thấy Bắc Bắc đỏ mắt đứng trước cửa thư phòng.
"Sao con lại...."
Bắc Bắc ngẩng đầu nhìn ông, giọng nói khàn khàn "Có phải Chu Thịnh bị thương không ba? Có nghiêm trọng không ạ?"
Ba Chu mím môi, không biết nên trả lời như thế nào.
Tin nhắn mới được gửi đến nói..... Có chuyện gì cũng không được cho Bắc Bắc biết.
"Ba " Bắc Bắc nhìn ông nói "Có phải ba muốn qua đó không, cho con đi cùng với nhé?"
Ba Chu ngập ngừng, không biết có nên cho cô đi cùng không.
Mẹ Chu nhìn thôi cũng thấy đau lòng "Hay là cho Bắc Bắc đi cùng đi, để con bé chăm sóc Chu Thịnh cũng yên tâm hơn."
Ba Chu bất lực thở dài, duỗi tay vỗ vai cô nói "Không có chuyện gì lớn, con đừng khóc, ba không muốn hồn của thằng bé đến tìm ba tính sổ đâu, bây giờ về phòng sắp xếp đồ đạc đi, ba và con cùng qua đó."
Bắc Bắc nín khóc mỉm cười, vội vàng nói "Cảm ơn ba mẹ."
Sau khi nói xong, Bắc Bắc cũng không nhìn phản ứng của hai người, chạy như bay về phòng sắp xếp đồ đạc, cùng ba Chu đi đến sân bay thăm Chu Thịnh.
Trên đường đi, Bắc Bắc đã nghe được hết mọi chuyện.
Không phải là do người nhà nạn nhân gây chuyện, mà là có người cố ý phóng hỏa nhà xưởng, vụ cháy không phải ngoài ý muốn xảy ra mà do có người làm.
Khoảng thời gian này Chu Thịnh đều ở nhà xưởng để điều tra.
Trong nhà xưởng vẫn luôn có cameras, hầu như chỗ nào cũng có, chỉ trừ những điểm mù là không, vào ngày xảy ra hỏa hoạn, cameras lại bị hư, cho nên hung thủ mới trốn thoát được.
Do cameras đã bị hư, nên chỉ có thể điều tra từ từ, kể cả những người đi làm hay không đi làm hôm đó đều bị điều tra, hỏi cung, xem bọn họ đã đi đâu, làm gì.
Công nhân ở nhà xưởng rất đông, khoảng hơn 1000 người, cho nên điều tra cũng rất khó khăn.
Cho đến buổi trưa chiều thứ bảy, sau khi ăn cơm xong, Chu Thịnh muốn đi kiểm tra lại nơi bắt nguồn đám cháy, thì thấy có người đang lén lút ở đó, anh vừa mới gọi, người nọ đã hoàng sợ nhìn anh.
Cuối cùng, người này bị Chu Thịnh tra hỏi trước mặt mọi người.